Chương 98: Gọi chị

Nghe được những lời lo lắng của người yêu, Kỳ Duyên rất vui vẻ, chí ít vấn đề được bày ra ở đó, không trốn tránh cũng không nhịn trong lòng, cuối cùng cả hai cũng có thể cùng nhau đối mặt với chuyện của hai người.

Cô không quan tâm bản thân sẽ bị đặt ở vị trí nào, chỉ quan tâm tới tâm trạng giày vò của Minh Triệu khi đối diện với lựa chọn, hai người đều không hoàn hảo, đều đang cố gắng, mà tình yêu và bao dung đôi bên dành cho nhau, chính là động lực và tự tin lớn nhất.

Mu bàn tay ấm áp, Minh Triệu vô thức co khớp tay lại, ngẩng mắt lên, nhìn vào sâu trong đôi mắt hổ phách sâu thẳm, trái tim rung lên, gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.

Đáp án đã được định đoạt từ lâu, giả sử ngày ấy thật sự tới, cô ấy chắc chắn sẽ không do dự mà lựa chọn người yêu.

[Đừng lo lắng, cho dù không là đồng nghiệp, chúng ta vẫn là bạn.]

[Tôi chỉ lo lắng cho em, vì phải lựa chọn là một việc rất đau khổ, tôi đã từng trải qua, không hi vọng em cũng phải nếm trải.]

Diệp Lâm Anh đã nói như thế với cô ấy.

Ý của Gấu cũng tương tự.

Những khổ cực từng nếm trải, những tội lỗi từng chịu đựng trước kia, đều biến mất trong cuộc đời của Minh Triệu, đổi lại bằng một thứ tình cảm quý giá nhất trên đời, là khổ tận cam lai. Khiến cô ấy càng thêm lạc quan, càng thêm kì vọng vào tương lai.

"Là chị lo lắng bậy bạ." Minh Triệu thở dài, cười cười, "Việc còn chưa xảy ra, không cần thiết phải nghĩ nhiều như thế. Hơn nữa, sự nghiệp có thể bắt đầu lại từ đầu, nhưng em thì chỉ có một người."

"Không thể có cả hai à? Ngốc." Kỳ Duyên khẽ cốc lên đầu Minh Triệu.

Minh Triệu nắm lấy cánh tay ấy, đặt tới bên môi hôn một cái, làn da trắng trẻo lập tức hiện lên dấu hôn, ngữ điệu giả vờ dạy bảo: "Cũng đã có tuổi rồi, không biết lớn nhỏ gì cả."

"Hả?"

"Chị lớn hơn em đấy, gọi chị gái."

"Chị gái." Kỳ Duyên ngoan ngoãn nhìn Minh Triệu, chớp chớp mắt.

Minh Triệu rút tay ra, chọc lên đầu Kỳ Duyên như thể báo thù, khẽ cười nói: "Gấu ngoan quá."

"Thế chị gái có nên khen thưởng em không?" Kỳ Duyên dính lại ôm lấy cô ấy.

Hơi thở nóng bỏng phả lên mặt, lay động những sợi lông tơ nhỏ bé, mùi hương trên cơ thể hai người quấn quýt lấy nhau. Minh Triệu không tránh, yêu kiều cười lên phối hợp, nói: "Muốn khen thưởng gì nào?"

Một giây sau, hai tay Minh Triệu bị nắm lấy, đè lên cổ áo Kỳ Duyên.

"Chị nói xem khen thưởng gì..."

Âm thanh khàn khàn ám muội như thuốc phiện.

Minh Triệu khẽ hít một hơi, liếc mắt nhìn về phía cửa phòng đang mở, chỉ sợ con gái có thể bất cẩn nhìn thấy bất cứ lúc nào, nên đẩy người kia ra, "Đừng đùa nữa, chị tẩy trang đã."

"Ừm." Kỳ Duyên lại ngoan ngoãn ngồi xuống, "Chị nói thế nào thì là thế ấy."

Trước bàn trang điểm bày cơ man nào là chai lọ, Minh Triệu đưa tay ra lấy nước tẩy trang, đột nhiên nhớ ra đã dùng hết, vẫn chưa mua mới, cô ấy ngẩn ra, cánh tay treo giữa không trung bất động, không có phản ứng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...