Chương 99: Người một nhà

Đôi môi của Kỳ Duyên rất mềm, trong miệng thở ra những hơi thở đều đặn, Minh Triệu không khống chế được run lên một cái, đầu ngón tay luồn qua mái tóc Kỳ Duyên, đặt lên lưng, vòng lấy cổ.

"Chị..."

"Ừm."

"Đi đối mặt được không?"

Minh Triệu mềm nhũn, nhưng biết được ý đồ của Kỳ Duyên, cong môi cười lên, cố ý hỏi: "Đi làm gì?"

"Chị nói xem làm gì nào?" Âm thanh của Kỳ Duyên nhỏ đi.

Mấy ngày nay Minh Triệu bận rộn, mỗi ngày đều chỉ có nhà và công ty, thỉnh thoảng đi công tác, có lẽ rất lâu không thỏa mãn, từ khi nhìn thấy Kỳ Duyên thay đồ trong phòng tập thể hình, suy nghĩ không ngừng sinh sôi, ngày ngày tưởng tượng, cô ấy đã sốt ruột từ lâu.

Nhưng nếu chủ động, da mặt Minh Triệu lại mỏng, khó xử, không biết phải chờ tới khi nào.

Gấu thật sự rất ân cần.

Minh Triệu không lên tiếng, khuôn mặt xấu hổ đáng yêu, vùi mặt lên hõm vai Kỳ Duyên.

Đây chính là ngầm đồng ý.

Hai người nhẹ chân nhẹ tay rời khỏi nhà, đi sang nhà đối diện.

Có lẽ là tác dụng tâm lí, suy nghĩ càng ngày càng động đậy, nhìn ánh đèn phòng khách cũng cảm thấy mông lung ám muội, vừa vào nhà, còn chưa đứng vững, hai người đã sốt ruột ôm lấy nhau, ngã lên tường.

"Vợ à em chờ lâu lắm rồi." Kỳ Duyên nhỏ tiếng, ánh mắt có chút oán thán.

Ánh mắt Minh Triệu mê li, đưa ngón trỏ ra chặn lấy môi cô, "Suỵt, gọi chị."

"Chị!"

"Bạn nhỏ."

Hai chữ ấy giống như lưỡi câu, kìm chặt lấy trái tim Kỳ Duyên, lay động, ngứa ngáy. Cô ngẩng đầu lên, híp mắt cười, giả vờ làm giọng điệu nũng nịu của bạn nhỏ: "Tối nay là bạn nhỏ của chị..."

Ánh mắt Kỳ Duyên dài hẹp sâu thẳm đẹp đẽ như rượu, vô thức quyến rũ người khác, Minh Triệu nhìn ngắm tới nỗi lồng ngực nổi lửa, ôm chặt lấy cô, hai người đá dép đi, cất bước về phòng ngủ.

Mở cửa ra, một mùi hương lãng mạn nồng đượm phả vào mũi.

Là mùi chanh cùng bách tùng tươi mới kết hợp với nhau, sau đó biến thành mùi hoa hồng mê hoặc, rồi lại chầm chậm tỏa ra mùi thảo mộc và đàn hương, nguy hiểm lại mê hoặc, thấp thoáng kích thích cảm xúc sinh sôi.

Ánh đèn được điều chỉnh tối đi, không khí nồng nhiệt.

Mấy món đồ chơi đặt trên đầu giường, đủ các loại bao ngón tay, còn cả dây thừng và dải lụa.

Kỳ Duyên nắm lấy vạt áo của Minh Triệu, đi tới, đầu ngón tay nâng dải lụa lên, lắc lư, nhướng mày cười với Minh Triệu, sau đó lấy dải lụa che mắt cô ấy, thắt nơ bướm sau gáy.

"Gấu, em..." Trước mắt tối đen, Minh Triệu có chút hoảng, vô thức muốn nắm lấy tay người bên cạnh.

Một giây sau, bàn tay được lòng bàn tay ấm áp khác ôm lấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...