Chương 2: 2
Thẳng đến về đến nhà an toàn, Chu Tinh mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng tránh được một kiếp ! Bất quá cái này hắn hoàn toàn xong đời rồi! Hắn đá Trịnh Quân một cước, Trịnh Quân tuyệt sẽ không bỏ qua cho hắn , hơn nữa bọn họ đã đối hắn sinh nghi , vạn nhất bọn họ đi điều tra mình, phát hiện bí mật của bản thân thì làm sao bây giờ? Đến lúc đó hậu quả không thể tưởng tượng nổi.
Hiện tại chỉ có hướng mụ mụ xin giúp đỡ, nói cho nàng việc này nhượng nàng xử lý, có khả năng mụ mụ khôn khéo của hắn nhất định có biện pháp giải quyết chuyện này. Chỉ là để mụ mụ biết chuyện này, mụ mụ tuyệt đối sẽ giận dữ nổi trận lôi đình, càng thêm chán ghét mình, thế nhưng hiện tại đã quản không được nhiều như vậy.
Chu Tinh ngồi dậy, cầm lấy điện thoại trên bàn bấm số điện thoại phi thường quen thuộc kia nhưng chẳng bao giờ đụng tới.
"Uy. . ." Chu Tinh rất nhanh chợt nghe được nữ âm băng lãnh có chút xa lạ .
"Mẫu thân, là ta!" Chu Tinh khiếp đảm mà nói.
"Có chuyện gì? Ta hiện tại bận rộn nhiều việc!" Thanh âm rõ ràng không có một tia ôn nhu không hờn giận.
Chu Tinh vội vàng xin lỗi, "Mẫu thân, xin lỗi, nhưng ta thực sự có chuyện rất trọng yếu muốn nói với người, ta. . ."
"Ta buổi tối phải đi Hoa Kỳ công tác, phải tháng sau mới trở về, có chuyện gì chờ ta về nước lại nói." Điện thoại đầu bên kia không kiên nhẫn mà muốn ngắt.
"Thế nhưng. . ."
"Ta hiện tại phải đi họp, cúp máy!" Không đợi Chu Tinh nói xong, điện thoại đã ngắt.
Trong điện thoại truyền đến âm thanh tút tút, làm cho Chu Tinh tâm tính thiện lương tựa như ngã vào hầm băng, băng lãnh không gì sánh được. Bản thân thật khờ! Vậy mà lại muốn mẫu thân giúp mình, với mẫu thân mà nói công tác mới là quan trọng nhất, nhi tử như hắn chỉ là một điều sỉ nhục, căn bản không quan trọng gì. Làm mẫu thân bất hảo nghĩ hắn chết rất tốt, như vậy nàng có thể giải thoát rồi, cũng không cần bởi vì sinh ra hắn một người chán ghét khó coi "Quái vật" mà thống khổ. . .
Trong mắt Chu Tinh tràn đầy nước mắt, nhưng hắn quật cường cắn chặt khớp hàm, không cho nó rơi xuống. Không được khóc! Bản thân là nam tử, tuyệt đối không thể khóc, chỉ có nữ tử mới có thể khóc, bản thân nhất định phải kiên cường!
Nếu không thể dựa vào mẫu thân, hắn cũng chỉ dựa vào năng lực bản thân nghĩ biện pháp giải quyết vấn ! Trịnh Quân thế nhưng siêu không dễ chọc ,làm hắn tức giận so với làm ma quỷ tức giận còn đáng sợ hơn, về sau bản thân sợ rằng vĩnh viễn không có 1 ngày bình yên! Phải nghĩ biện pháp làm hắn buông tha mình, thế nhưng so với lên trời còn khó hơn! Chu Tinh cau mày nhăn trán, thở dài một tiếng.
Chu Tinh vắt hết óc suy nghĩ nửa ngày, rốt cục nghĩ ra 1hạ sách, đó chính là — chịu đòn nhận tội, chủ động hướng Trịnh Quân xin lỗi. Chu Tinh biết phương pháp này rất không tốt, để tự bảo vệ mình phải hướng thế lực ác cúi đầu rất kém cỏi, thế nhưng trừ bỏ cái đó ra, hắn thực sự nghĩ không ra phương pháp nào tốt hơn.
Bình luận