Chương 12: Phiên ngoại 2: Tuần trăng mật
Sáng sớm sau đêm tân hôn, Trịnh Quân không thể chờ đợi thêm nữa, tóm lấy Chu Tình bắt đầu chuyến đi trăng mật của bọn hắn, nhưng là hai người không có đi Châu Âu như dự kiến mà là tự mình lái xe về nông thôn chơi.
Mặt trời lên cao, tiết trời quang đãng, có vài đóm bây bay bay, trên đường cao tốc một cỗ xe jeep như con báo săn mồi chạy băng băng.
"Ừm. . ." Rên rỉ vài tiếng, Chu Tình từ lúc sáng sớm lên xe đã lăn ra ngủ cuối cùng cũng mở mắt ra.
"Bảo bối, tỉnh rồi sao! Có đói bụng không?" Trịnh Quân lập tức săn sóc mà hỏi thăm.
"Có chút!" Tối hôm qua cùng Trịnh Quân lăn lộn một đêm, Chu Tình toàn thân vô lực, bây giờ thì đói bụng muốn chết.
"Chúng ta lập tức tìm một chỗ ăn cơm dã ngoại." Trịnh Quân tách xe ra khỏi đường cao tốc, rẽ vào một con đường nhỏ chạy xuống bên dưới, một lát sau, bọn hắn lập tức bắt gặp khu rừng rậm xanh mát, bên trong còn có cả một cái hồ nước thanh tịnh.
"Chọn nơi này đi!" Trịnh Quân đem xe dừng lại, ung dung tự tại trên mặt cỏ xanh mướt bày bố bàn ghế, đem thức ăn đặt lên trên, sau đó mới đem Chu Tình bụng to ôm ra khỏi xe.
Ngồi ở trên đùi Trịnh Quân, Chu Tình tiếp nhận bánh mì y đưa tới, bắt đầu cắn xuống ăn, từ khi có bảo bảo sức ăn của hắn tăng lên không
ít, rất nhanh tựu đã ăn hết ba cái bánh mì cùng hai cây lạp xưởng lớn.
"Bảo bối, ăn no sao?" Trịnh Quân vuốt mái tóc đen của hắn, ôn nhu hỏi.
Chu Tình gật đầu, Trịnh Quân trong mắt lập tức hiện lên một tia cười d*m đãng, "Vậy giờ ta ăn ngươi được rồi!"
"Ngươi. . . Tối hôm qua không phải mới làm cả đêm sao? Bây giờ sao lại. . ." Chu Tình lập tức sợ hãi mà từ Trịnh Quân đùi đứng lên, cảnh giác nhìn y. Chính mình tối hôm qua mới vừa bị y tra tấn giày vò, đến giờ hai cái địa phương kia vẫn còn rất đau đây này.
"Tối hôm qua là tối hôm qua, đều đã cách nhau mấy giờ đồng hồ rồi! Ngươi không quên tối hôm qua đã đáp ứng chuyện của ta đi."
Nhớ tới sự tính đáp ứng Trịnh Quân tối qua, khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn lập tức trắng bệch, kích động kêu lên: "Cái kia không tính, đêm qua ngươi bắt buộc ta đáp ứng!" Tối hôm qua y nói nếu như không đáp ứng y, y sẽ không để cho hắn ngủ, bị bất đắc dĩ hắn đành phải đáp ứng thôi.
"Đã đáp ứng nghĩa là đã đáp ứng, ngươi đừng hòng trốn nợ, nếu như ngươi dám đổi ý, ta sẽ đem một mình ngươi ném ở chỗ này, mặc kệ ngươi." Trịnh Quân uy hiếp nói.
"Ngươi sao có thể làm như vậy?" Chu Tình mắt nước mắt lưng tròng mà nhìn Trịnh Quân, cầu khẩn nói: "Ngươi hãy bỏ qua
cho ta đi! Ngươi nếu cứ muốn làm, sẽ tổn thương đến bảo bảo."
"Yên tâm đi! Bảo bảo là con của Trịnh Quân ta, sao có thể dễ dàng bị tổn thương được. Ngươi cứ ngoan ngoãn đáp ứng ta đi! Ta cam đoan sẽ tuyệt đối cẩn thận, không lộng thương Bảo Bảo." Trịnh Quân liên tục hống hống hắn.
Chu Tình do dự một chút, cuối cùng gật đầu một cái. Nếu như không cho người này thỏa mãn ý muốn, người này nhất định sẽ mạnh bạo chỉnh hắn.
Bình luận