Chương 58: TG3 - Chương 58: Quyết liệt

Nguyễn Kiều Kiều từ xa nhìn thấy nam chính và nữ chính đứng cạnh nhau, tựa như một đôi bích nhân hoàn mỹ, liền ho khan một tiếng.

Diệp Hàn Chu thấy nàng cuối cùng cũng rời giường, vội vàng bước tới, bàn tay ấm áp đặt lên trán nàng.

"May mắn là không bị sốt, thân thể có thấy thoải mái hơn chút nào không?"

Nguyễn Kiều Kiều tối qua bị Thích Thâm lăn lộn suốt một đêm, gần như không ngủ được. Sáng nay, khi Diệp Hàn Chu đến tìm, cô lấy lý do cơ thể không thoải mái để đuổi hắn đi.

Thấy Diệp Hàn Chu bộc lộ sự quan tâm chăm sóc đối với nữ nhân kia, dù trong lòng Lục Tuyết Nhạn đã sớm có dự tính, nhưng sắc mặt nàng vẫn không thể vui vẻ được.

"Nguyễn cô nương, nghe Diệp đại ca nói cô nương không được khỏe, ta đã cố ý bảo phòng bếp hầm canh bổ thân thể cho cô nương, hãy mau uống khi còn nóng."

Lục Tuyết Nhạn mỉm cười rạng rỡ như hoa, đưa chén canh trong tay qua.

Canh do nữ chính chuẩn bị, Nguyễn Kiều Kiều thật sự không dám uống.

"Đa tạ Lục cô nương đã có lòng, nhưng hiện tại ta không muốn ăn uống gì cả, thật sự không uống nổi."

Nguyễn Kiều Kiều không muốn ở đây diễn tình tỷ muội giả tạo với nữ chính nữa. Cô nép mình vào lòng Diệp Hàn Chu như một chú chim nhỏ yếu đuối.

Vẻ ngoài mong manh, đôi mắt xinh đẹp hiện rõ quầng thâm, nét mặt uể oải, chẳng còn chút rạng rỡ thường ngày.

Diệp Hàn Chu trong lòng thắt lại, cánh tay siết chặt lấy nàng, như sợ chỉ cần một cơn gió thổi qua cũng đủ làm nàng ngã gục.

"Không khỏe thì đừng cố gắng chịu đựng, trở về phòng nằm nghỉ đi."

Nguyễn Kiều Kiều thầm nghĩ, cô cũng không ngờ với cái cơ thể mệt mỏi, xương cốt đau nhức đến mức như muốn tan ra từng mảnh mà vẫn phải ra ngoài, còn không phải là do hệ thống cái tiểu yêu tinh này, cứ luôn ríu rít bên tai cô với giọng điệu đầy phấn khích, nói đầu cô sắp xanh, sắp xanh rồi....

Thấy hai người quấn quýt không rời, Lục Tuyết Nhạn bị phớt lờ hoàn toàn. Nụ cười gượng gạo trên mặt cũng không giữ nổi nữa, nàng đành kiếm cớ rồi bỏ đi.

Chờ nàng ta vừa đi, Nguyễn Kiều Kiều lập tức hung hăng bóp chặt cánh tay Diệp Hàn Chu. Nhưng cánh tay của hắn, do luyện kiếm nên cơ bắp cứng như sắt, cô bóp thế nào cũng chẳng làm hắn đau hay ngứa. Thế là đôi mày liễu của cô dựng ngược, thẳng chân dẫm mạnh lên chân Diệp Hàn Chu, vừa dữ dằn vừa hùng hổ lên tiếng uy hiếp.

"Muội không thích nàng ta! Huynh không được lén lút qua lại với nàng ta, lần tới mà để muội bắt gặp lần nữa, muội sẽ về Ma giáo, không thèm để ý đến huynh nữa!!"

Diệp Hàn Chu ngẩn người, dù có chậm hiểu đến đâu thì hắn cũng biết nàng đang nổi giận.

Nàng ấy đang ghen, ban đầu hắn còn thấy có chút vui vẻ, nhưng vừa nghe nàng nói sẽ về Ma giáo, trong lòng lập tức dâng lên một nỗi bất an nặng nề đè ép tâm trí.

Diệp Hàn Chu vội đưa tay ôm chặt Nguyễn Kiều Kiều vào lòng, siết thật chặt, như thể muốn ép nàng tan vào trong cốt tủy của mình, không buông ra dù chỉ một chút.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...