Chương 62: TG3 - Chương 62: Một trận ân ái
Mặc cho Nguyễn Kiều Kiều có cọ quậy, năn nỉ ỉ ôi thế nào đi nữa, Lạc Vân Lâu vẫn không dao động, vẫn kiên quyết muốn trừng phạt cô.
Cả người Nguyễn Kiều Kiều vừa mệt mỏi vừa khó chịu vô cùng, cô nheo mắt đầy nguy hiểm, cảm giác như lần này thực sự đụng phải một tảng đá cứng rắn đến mức không thể lay chuyển.
Hừ!
Bà đây, một tiểu mỹ nhân nũng nịu như thế, đã chủ động đến mức này rồi, vậy mà hắn vẫn còn tỏ ra như thế!
Nguyễn Kiều Kiều hận đến mức nghiến răng ken két, dựa vào gương mặt xinh đẹp quyến rũ này, cô chưa từng phải chịu mệt mỏi đến vậy vì một người nam nhân. Cảm giác thất bại ập đến trong nháy mắt. Cô không thèm cầu xin hắn nữa, vừa mở miệng liền mắng xối xả.
"Lạc Vân Lâu! Đồ rùa đen khốn kiếp nhà ngươi! Âm hiểm, ác độc, lòng dạ hẹp hòi! Ta nguyền rủa ngươi đời này sống chung với đống độc dược kia! Hừ! Bị độc chết mới đáng đời ngươi!! Cút đi, cút đi, cút đi!!"
Nói xong, cô tràn đầy chán ghét cuộn chăn lại, bao lấy bản thân. Cô chịu đựng cái lạnh thấu xương, cơ thể run rẩy, miệng thì không ngừng la hét bảo hắn cút đi, đồng thời đưa chân lên đá một cái.
"Đồ khốn nạn!"
ĐM! Uổng công bà đây vất vả nặn ra nụ cười tươi, làm nũng, giả vờ dễ thương, còn tận tâm hầu hạ. Kết quả đến cả thân mình cũng dâng lên rồi, vậy mà tên độc vật này trở mặt nhanh như chớp. Đúng là đồ nam nhân thối tha, lòng dạ ác độc!
Khí thế Nguyễn Kiều Kiều đột nhiên biến đổi trở nên kiêu ngạo, hiển nhiên là bị chọc giận đến cực điểm. Lạc Vân Lâu lại chẳng hề bị thái độ của cô làm tức giận, khóe mắt và đuôi lông mày của hắn đều mang theo một tia ý cười, ánh mắt đen nhánh như mực, trong đôi mắt như ngọc ấy lấp lánh một tia sung sướng.
Lạc Vân Lâu với dung nhan ôn nhuận như ngọc khiến người ta cảm thấy như tắm mình trong gió xuân, nhưng trong mắt Nguyễn Kiều Kiều, đó lại là một khuôn mặt đáng ghét, cô hận không thể trả lại cho hắn gấp mười, gấp trăm lần sự khó chịu mà cô đang phải chịu đựng.
Cô tự nhiên không có sức để phản kháng, mấy cú đá qua chỉ như là đang làm nũng. Hắn thuận thế đến gần, rồi dùng tay nắm lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, ngón tay ấm áp vuốt ve, nắm lấy những ngón chân xinh xắn, mềm mại của cô.
"Thật đáng tiếc, nếu ngươi kiên trì cầu ta thêm một chút nữa, ta sẽ đưa thuốc giải cho ngươi. Dù ca ca ta đây không phải là một người biết thương hương tiếc ngọc, nhưng Kiều Kiều đáng yêu như vậy, ta rốt cuộc cũng sẽ mềm lòng, không đành lòng nhìn ngươi chịu khổ."
Nguyễn Kiều Kiều không tin vào lời nói của hắn, cô biết mình cũng chẳng phải người tốt. Nếu xét về một mức độ nào đó, cô còn cảm thấy mình và Lạc Vân Lâu có thể xem như là thưởng thức lẫn nhau.
Cô trợn mắt, rồi nhắm chặt mắt lại, không thèm quan tâm đến hắn, quyết định cắn răng chịu đựng, mặc kệ mọi chuyện.
Cô đã nhìn ra, tên này mềm cứng đều không ăn, âm hiểm và xảo quyệt đến tận trong xương tủy. Dù cô có phản ứng như thế nào, cuối cùng vẫn chỉ khiến hắn thêm phần thích thú mà thôi.
Bình luận