Chương 73: TG4 - Chương 73: Chà đạp lòng tự trọng của hắn
Nguyễn Kiều Kiều không ngờ rằng một thượng thần cao cao tại thượng lại có thể bám người đến mức phiền phức như vậy. Sau khi trở về Tiên giới, Lạc Gia thượng thần cứ thế mặt dày mày dạn ở lì trong tiên điện của cô, bám riết không buông, chỉ thiếu mỗi việc vẫy đuôi chạy theo cô để làm nũng mà thôi.
Lạc Gia quả thật là một người dầu muối không ăn. Cô tức giận, hắn bám lấy. Cô lạnh nhạt, hắn càng quấn chặt hơn. Dù cô có xin tha, hắn vẫn cứ theo sát không buông.
Lão xử nam vạn năm quả thật quá đáng sợ!
Nguyễn Kiều Kiều cuối cùng cũng thoát khỏi sự dây dưa của Lạc Gia, chạy thẳng đến chỗ Đế Hậu xin pháp bảo.
Trong thế giới này, cô hiểu được một đạo lý không thể bàn cãi, có sức mạnh mới là chân lý.
Vì vậy, mọi người trong Tiên giới đều trố mắt nhìn cảnh cô "đánh" Lạc Gia thượng thần một trận ra trò, vậy mà hắn không những không giận mà còn chẳng hề phản kháng.
Điều này còn vì cái gì nữa? Nhất định là vì tình yêu!
Tin tức Lạc Gia thượng thần si mê nữ thần nhưng lại bị cô ghét bỏ lan truyền khắp nơi. Từ Đông Hải đến Nam Hải, không ai không biết.
Khi Nguyễn Kiều Kiều đang bị Lạc Gia theo đuổi khắp nơi, hệ thống của cô bỗng lên tiếng hỏi: “Ký chủ, cô còn nhớ nhiệm vụ của mình ở thế giới này không?”
"Vớ vẩn! Bà đây đâu có thiểu năng!" Nguyễn Kiều Kiều bực tức trả lời.
"Nhưng người vừa rồi mà cô tránh xa như chuột thấy mèo là Thanh Thù thượng thần." Hệ thống trầm giọng nhắc.
Nguyễn Kiều Kiều sững sờ, ngay sau đó phừng phừng lửa giận.
“Hệ thống rác rưởi, sao mi không nói sớm!”
Thanh Thù thượng thần chỉ thấy nữ nhân vừa rồi còn né tránh hắn bây giờ lại chạy thẳng về phía mình.
Không khí phút chốc rơi vào trạng thái xấu hổ.
Nguyễn Kiều Kiều mang trên lưng nhiệm vụ quyến rũ Thanh Thù thượng thần của nguyên chủ, nhưng bỗng dưng lao thẳng đến chỗ hắn mà không chuẩn bị lời thoại gì...phải làm thế nào bây giờ?
Thần tiên và con người kỳ thực cũng chẳng khác biệt gì. Nếu một tiên nữ ái mộ một nam nhân, cũng sẽ chấp nhất đến mức không muốn buông tay, dù đã từng nếm trải biết bao đau khổ. Nguyên chủ của Nguyễn Kiều Kiều cũng vậy, dù bị Thanh Thù Thượng Thần lạnh nhạt không thương tiếc, cô ấy vẫn cố chấp mong lọt vào mắt xanh của hắn.
"Ngươi có việc gì?" Thanh Thù hỏi với vẻ mặt lạnh nhạt, vẫn là dáng vẻ cao ngạo như trong trí nhớ.
Nguyễn Kiều Kiều trong lòng chợt động, mỉm cười nói: “Thượng thần, nghe nói gần đây thế gian rối loạn, tà ma yêu đạo hoành hành khắp nơi, khiến chúng sinh lầm than. Khi còn ở nhân gian, ta từng nhận được không ít ân huệ của họ, nay muốn đền đáp.”
"Vậy thì sao?" Thanh Thù vẫn giữ nét mặt không chút biểu cảm.
Nguyễn Kiều Kiều khác với nguyên chủ, cô không hề có tình cảm ái mộ với Thanh Thù. Nên cô chẳng vì thái độ lạnh nhạt của hắn mà buồn phiền.
Bình luận