Chương 100: TG5 - Chương 100: Rốt cuộc nhận ra

Thẩm Ngạn cuối cùng cũng rời khỏi, rốt cuộc cũng tiễn được vị tổ tông này đi, Nguyễn Kiều Kiều vội vàng xốc chăn xuống giường, nhanh chóng mặc quần áo chỉnh tề.

Cô tìm một tờ giấy, viết lên một hàng chữ rồi dán lên tủ lạnh.

Làm sao cô có thể thật sự hợp tác với cảnh sát được? Chẳng qua chỉ lấy cớ để ngủ với nam thần của nữ chính mà thôi. Cô vẫn còn chính sự cần làm.

Hệ thống cất giọng chế giễu: [Hóa ra cô còn nhớ rõ chính sự à? Còn không lo làm việc cho đàng hoàng đi, ký chủ.]

Nguyễn Kiều Kiều mặc kệ nó. Cô tuy nhìn có vẻ không đáng tin cậy, nhưng đã trải qua nhiều thế giới như vậy, lần nào mà chẳng vừa lừa đàn ông vừa hoàn thành nhiệm vụ đến mức trọn vẹn.

Lúc cô chuẩn bị rời đi, nhờ vào phản xạ nhạy bén của cơ thể, cô bắt được một âm thanh rất nhỏ bên ngoài cửa. Điều này lập tức khiến cô cảnh giác. Nguyễn Kiều Kiều lập tức kéo cửa sổ ra, trèo qua rồi nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối.

Chỉ một lát sau, có người nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.

Nhìn thấy người đến, Nguyễn Kiều Kiều nhướng mày.

Không ngờ nữ chính lại mò tới, đúng là dai như đỉa.

Hạ Tuyết rón rén lẻn vào. Nguyễn Kiều Kiều không muốn dây dưa với cô ta, liền tiếp tục ẩn mình. Nữ chính tìm không thấy người, tự khắc sẽ rời đi.

Ai ngờ, sau khi Hạ Tuyết lén lút vào phòng ngủ, lại có thêm người khác xuất hiện.

Lần này là hai người đàn ông. Dù bọn họ đã che mặt, nhưng Nguyễn Kiều Kiều dù gì đã từng lăn giường với họ, liếc mắt một cái đã nhận ra ngay.

Mục Dịch và Lăng Chuẩn, chắc chắn bọn họ đến để bắt cô.

Nguyễn Kiều Kiều nhướng mày, khoanh tay chờ xem kịch vui. Thật đúng là náo nhiệt nha.

Một nữ cảnh sát tay mơ như cô ta, đương nhiên không phải là đối thủ của hai người đàn ông kia. Chẳng mấy chốc đã bị bọn họ khống chế, Mục Dịch và Lăng Chuẩn không chút thương hương tiếc ngọc trói chặt cô ta vào ghế.

Chậc chậc…

Nguyễn Kiều Kiều liếc mắt qua lại giữa Hạ Tuyết và Mục Dịch.

Chuyện hố cha nhất trong nguyên tác đây sao? Lần này nữ chính không hề cải trang, vẫn là một người đẹp da trắng dáng xinh. Nhưng tại sao Mục Dịch lại không nhận ra cô ta chính là tiểu thư loli từng để lại bóng ma tâm lý cho hắn.

Mục Dịch không nhận ra Hạ Tuyết, nhưng ánh mắt Hạ Tuyết lại dán chặt lên mặt Lục Dịch, dường như đã nhận ra hắn.

"Anh khi còn nhỏ có từng sống ở khu biệt thự Thanh Sơn không?"

Câu hỏi này lập tức thu hút sự chú ý của Mục Dịch. Hắn vừa kiểm tra các phòng xong, vốn định bước đến cửa sổ thì nghe thấy câu hỏi này. Thế nên hắn xoay người lại, đôi mắt lạnh lẽo sắc bén bỗng chốc ánh lên vẻ dò xét khi nhìn Hạ Tuyết.

Người đàn ông này khí thế quá mức áp đảo, khiến trái tim Hạ Tuyết không khỏi co rúm lại một chút. Nhưng cô ta vẫn cố lấy dũng khí tiếp tục truy vấn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...