Chương 104: TG5 - Chương 104: Ngốc, nhanh lên đi!
Vì có cảnh sát tham gia, Dung Dục và những người khác đương nhiên không thể ngang nhiên bắt Nguyễn Kiều Kiều về giam lỏng thêm lần nữa.
Nguyễn Kiều Kiều và Ngôn Tố dù là sát thủ, nhưng cảnh sát không có bất kỳ hồ sơ hay chứng cứ phạm tội nào liên quan đến họ. Thậm chí, ngay cả sào huyệt của tổ chức, khi cảnh sát lần theo dấu vết tìm đến, nơi đó đã sớm bị bỏ trống, như thể chưa từng tồn tại.
“Ngôn Tố, chúng ta tự do rồi.”
Trong một căn chung cư, Nguyễn Kiều Kiều nói với Ngôn Tố. Đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt của cô ánh lên chút vui vẻ, khiến khuôn mặt lạnh lùng trở nên sinh động hiếm thấy.
Ngôn Tố không khỏi nghĩ đến, rốt cuộc cô cũng chỉ mới ngoài hai mươi, vẫn còn rất trẻ.
Những cô gái cùng tuổi có lẽ vừa tốt nghiệp đại học, đang háo hức bước vào xã hội, mong chờ tình yêu rồi nghĩ đến chuyện kết hôn. Nhưng cô thì khác. Từ nhỏ, cô đã bị ép buộc trải qua những đợt huấn luyện khắc nghiệt như địa ngục, chưa từng cảm nhận được hơi ấm của tình thân, luôn sống trong một môi trường thiếu thốn cảm giác an toàn.
Khi đó, hắn cũng chẳng khá hơn là bao.
Chỉ biết làm theo mệnh lệnh, lạnh lùng vô cảm mà thực hiện nhiệm vụ, giết chết từng người xa lạ. Cứ thế, từng bước đi tới ngày hôm nay, cả hai đều đã quên mất rằng bản thân cũng là con người bằng xương bằng thịt, vốn dĩ nên có cảm xúc, nên có những khát vọng riêng.
Vậy, hắn thực sự muốn gì?
Những lời cô vừa nói như gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu hắn. Khoảnh khắc ấy, lớp băng phong tỏa cảm xúc của Ngôn Tố dường như vỡ vụn.
Nguyễn Kiều Kiều thấy hắn không phản ứng, bèn nhìn thẳng vào mắt hắn. Khi bắt gặp trong đôi mắt sâu thẳm ấy dường như đang ẩn chứa những đốm lửa mơ hồ, cô khẽ nhếch môi, rồi lại rời mắt đi, giả vờ như không để ý, xoay người quan sát căn phòng.
Đây là căn hộ chung cư họ vừa thuê. Cả hai đều không có tiền tiết kiệm, nên nơi này cũ kỹ và đơn sơ. Nhưng chính vì mang hơi thở của cuộc sống mà nó lại trở nên ấm áp hơn.
“Anh có đói không?”
Nguyễn Kiều Kiều kéo cửa tủ lạnh ra. Đúng như dự đoán, bên trong trống trơn, thậm chí còn bốc lên một mùi khó chịu khiến cô khẽ nhíu mày.
Xem ra bọn họ cần gấp một khoản tiền để chi tiêu. Tự do tuy tốt, nhưng cô không muốn nếm trải mùi vị của sự nghèo túng.
Đợi một lúc vẫn không nghe thấy câu trả lời, Nguyễn Kiều Kiều quay lại liền phát hiện Ngôn Tố đã đứng ngay phía sau mình, khiến cô giật thót tim.
Mặc dù vẫn giữ được thể chất của cơ thể nguyên chủ, nhưng khả năng cảnh giác của cô đã giảm đi rất nhiều.
Nghĩ đến bản năng sát thủ lặng lẽ không tiếng động của Ngôn Tố, Nguyễn Kiều Kiều vừa cảm thấy đáng yêu, vừa không muốn trái tim bé nhỏ của mình cứ mãi bị dọa cho đập loạn như thế này.
Ngôn Tố không ngờ cô lại hoàn toàn không phát hiện ra mình. Là vì cô cảm thấy an toàn khi ở bên hắn sao? Nên mới chẳng hề đề phòng?
Bình luận