Chương 112: TG5 - Chương 112: Thuận nước đẩy thuyền

Nhìn vẻ mặt bình tĩnh của Ngôn Tố, có lẽ hai anh em bọn họ đã sớm liên lạc với nhau. Nếu không, Ngôn Dạ cũng sẽ không xuất hiện ở đây.

Nguyễn Kiều Kiều bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ.

“Hệ thống, có phải mi đã biết trước chuyện này nên mới đưa ra cái nhiệm vụ 1vs7 đấy chứ?”

Hệ thống cười gian xảo, nhưng chỉ cười mà không nói.

[Ký chủ, thời hạn nhiệm vụ cuối cùng còn 97 phút. Cố lên!]

Nguyễn Kiều Kiều: “...”

Ngôn Dạ hiển nhiên đã có chuẩn bị từ trước. Hắn tháo ba lô xuống, móc ra mấy khẩu súng máy, lần lượt ném cho Nguyễn Kiều Kiều và Ngôn Tố. Còn mình thì cầm một quả lựu đạn, ngón cái đặt lên cò, dường như có thể kích nổ bất cứ lúc nào.

Sự xuất hiện đột ngột của hắn khiến thế cục bất ngờ xoay chuyển.

Hắn bước đến bên cạnh Nguyễn Kiều Kiều, bỗng nhiên kéo khẩu trang xuống, để lộ hoàn toàn khuôn mặt mình. Khóe môi khẽ nhếch lên, hắn nở một nụ cười với cô.

“Kiều Kiều, cô còn nhớ tôi không?”

Nguyễn Kiều Kiều đã quen với vẻ mặt lạnh nhạt, vô cảm của Ngôn Tố. Nên khi bất ngờ nhìn thấy một khuôn mặt giống hệt nhưng lại nở nụ cười tùy ý, tràn đầy tự tin như thế, cô thực sự có chút không quen.

“Ngôn Dạ.”

Nghe cô gọi đúng tên mình, Ngôn Dạ dường như rất vui vẻ. Hàm răng trắng sáng khiến nụ cười của hắn trở nên chói mắt.

Nguyễn Kiều Kiều không khỏi liếc nhìn Ngôn Tố, phát hiện ánh mắt sâu thẳm khó lường của hắn đang chăm chú dừng lại trên mặt cô.

Mười lăm phút trôi qua, cục diện bế tắc vẫn chưa bị phá vỡ, chẳng qua là chỉ có thêm một Ngôn Dạ mà thôi.

Tuy rằng Nguyễn Kiều Kiều và mọi người có thể trèo dây từ cửa sổ trên mái nhà để thoát ra ngoài, nhưng Hạ Tuyết thì không thể.

Cô không thể trơ mắt nhìn nữ chính đi tìm chết được. Dù sao nhiệm vụ cũng đã làm đến mức này, không thể để thế giới sụp đổ được.

“Các anh đi ra ngoài trước đi, tôi ở lại.”

Nguyễn Kiều Kiều đề nghị, nhưng như cũ bị kiên quyết bác bỏ.

Cô bất đắc dĩ đến cực điểm. Cứ tiếp tục giằng co thế này chẳng phải sẽ bị tóm gọn cả lũ sao?

“Tôi đi tìm chút gì ăn.”

Nói xong câu đó, Nguyễn Kiều Kiều xoay người bỏ đi. Cô đói muốn chết rồi.

"Tôi đi với cô." Ngôn Tố lập tức theo sau một cách tự nhiên.

Lần mò đến gian bếp, Nguyễn Kiều Kiều tìm được bánh mì và nước khoáng, quyết định lót dạ trước đã.

Trong gian bếp rộng lớn như vậy, chỉ có mỗi cô và Ngôn Tố. Trai đơn gái chiếc, nếu không phát sinh chút gì thì dường như thật có lỗi với cơ hội này.

Nguyễn Kiều Kiều khẽ mím đôi môi đỏ, một mạch ngồi lên quầy bar làm bằng đá cẩm thạch.

Ngôn Tố ngẩn ra, dường như không hiểu được ý đồ của cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...