Chương 95: TG5 - Chương 95: Vào đồn cảnh sát
Dung Dục và Lăng Chuẩn nếm trải một lần liền nghiện, hai người lôi kéo Nguyễn Kiều Kiều cùng triền miên hết lần này đến lần khác.
Nguyễn Kiều Kiều nhận ra rằng, với tố chất là một sát thủ thì thể chất của bọn họ quả thực rất tốt, độ mềm dẻo càng không phải người bình thường có thể sánh bằng. Ngay cả những tư thế có độ khó cực kỳ cao cũng có thể dễ dàng hoàn thành. Điều này khiến Dung Dục và Lăng Chuẩn càng cảm thấy như nhặt được báu vật, may mắn không lãng phí của trời, trực tiếp đem cô giày vò đến kiệt sức.
Sau khi cả ba thỏa mãn, Mục Dịch đã sớm không thấy bóng dáng, nhưng cũng không ai để ý đến điểm này.
Nguyễn Kiều Kiều mở cửa phòng tắm chuẩn bị rửa đi một thân dính nhớp, lại phát hiện Mục Dịch mà cô cho rằng đã rời đi vẫn đang ngâm mình trong bồn tắm với quần áo chỉnh tề.
Hả?
Nguyễn Kiều Kiều đưa ngón tay chạm vào nước trong bồn, nước lạnh?
Người đàn ông này lại ở đây ngâm nước lạnh, là đang hạ nhiệt sao?
Ánh mắt kinh ngạc của cô chạm phải đôi mắt đen sâu thẳm của Mục Dịch. Ngay sau đó, hắn vươn cánh tay dài trực tiếp kéo cô vào trong bồn tắm. Trong chớp mắt, bọt nước bắn tung tóe, cô ngã vào làn nước lạnh băng, nhưng phía sau lưng lại áp sát vào lồng ngực nóng ấm của Mục Dịch.
Ngâm nước lạnh mà vẫn còn nóng như vậy? Xem ra không phải nóng trong người bình thường rồi.
Khóe môi Nguyễn Kiều Kiều khẽ nhếch lên, nụ cười của cô rơi vào mắt Mục Dịch, khiến hắn dâng lên một cơn tức giận, bàn tay lớn vươn tới chỗ cô.
Cô còn tưởng rằng hắn định đánh mình nhưng lại không ngờ được, hắn giữ chặt lấy gương mặt cô rồi cúi xuống ngậm lấy môi cô.
Nguyễn Kiều Kiều hơi sững sờ. Dù rằng cô vừa cùng ba người đàn ông kia triền miên trên giường, nhưng đây lại là nụ hôn đầu tiên.
Dung Dục và Lăng Chuẩn tuy đối xử với cô vô cùng nhiệt tình, nhưng hiển nhiên chỉ coi cô như một món đồ chơi thú vị. Còn phản ứng của Mục Dịch trước mắt lại như thể hắn thật sự động lòng với cô.
Quả nhiên, trong bốn người, hắn là kẻ đơn thuần nhất.
Nguyễn Kiều Kiều không từ chối nụ hôn của hắn, nhưng cũng không đáp lại. Mặc cho hắn đưa đầu lưỡi tiến vào trong miệng mình, quấn lấy lưỡi cô dây dưa chơi đùa. Cô vẫn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt, bình tĩnh như cũ.
Nhận ra sự thờ ơ của cô, Mục Dịch càng tăng thêm lực đạo như thể đang trừng phạt cô. Khi buông ra, hắn còn cắn nhẹ lên cánh môi mềm mại của cô.
Nguyễn Kiều Kiều không hề nhíu mày dù chỉ một chút, so với những vết thương mà cơ thể này từng gánh chịu, chút đau đớn ấy quả thực không đáng nhắc tới.
Không hiểu vì sao hắn kéo cô vào bồn tắm hôn môi rồi lại lạnh mặt chẳng nói một lời mà mở cửa rời đi. Dù quần áo ướt sũng, nước nhỏ từng giọt xuống đất, hắn vẫn không hề để tâm bước thẳng ra ngoài mà chẳng buồn ngoảnh lại. Người đàn ông này đúng là buồn vui thất thường.
Bình luận