Chương 115: TG6 - Chương 115: Nghẹn chết cô

Thịt tươi a! Thịt tươi a! Cô mê nhất là những thiếu niên ngon mắt a a a a!

Nguyễn Kiều Kiều hận không thể lập tức nhào tới, sờ soạng từ trên xuống dưới một phen, coi như bù đắp cho trái tim mong manh vừa bị đám người kia vây đánh đến tổn thương.

Khi linh hồn sắc nữ bị giấu dưới vỏ bọc thiếu nữ thanh thuần của cô bùng cháy hừng hực, thì thiếu niên khiến người ta nuốt nước miếng kia lại chỉ thản nhiên liếc cô một cái, sau đó sải chân dài rời đi.

Nguyễn Kiều Kiều: “...”

Mẹ nó, anh mù à? Không thấy em gái anh bị thương, quần áo lấm lem thế này sao? Rõ ràng vừa bị người ta đánh, vậy mà anh không thèm quan tâm lấy một câu hả?

Chưa từng thấy người anh trai nào khốn nạn như vậy! Chắc chắn không phải anh ruột!

Hừ!

“Hệ thống, không phải anh ruột đúng không?”

[Là anh ruột, ký chủ. Hắn chỉ đơn giản là ghét cay ghét đắng cô em gái này thôi, xin đừng tự suy diễn quá mức.] Hệ thống dập tắt ngọn lửa nghi ngờ vừa bùng lên trong lòng cô.

Nguyễn Kiều Kiều: “...”

Quả nhiên, thế giới truyện người lớn NP vẫn tốt hơn. Đàn ông muốn ngủ với ai thì ngủ, cô bắt đầu có chút nhớ nhung rồi.

Về đến phòng, Nguyễn Kiều Kiều cởi quần áo, đứng trước gương cẩn thận quan sát cơ thể nhỏ bé này.

Vì còn đang trong giai đoạn phát triển, ngực vẫn còn nhỏ, nhưng ngoài điểm này ra, eo thon, chân dài, làn da trắng nõn, gương mặt xinh đẹp, khí chất trong trẻo - một tiểu yêu tinh chính hiệu mà ai nhìn cũng thích.

Anh trai cô rốt cuộc có gì mà không hài lòng chứ!

Chẳng lẽ là vì ghét bỏ cô ngực nhỏ sao?

Nghe được câu chửi thầm này, hệ thống đã hoàn toàn cạn lời, quyết định tự hủy để khỏi phải phản bác!

Nguyễn Kiều Kiều đi vào phòng tắm. Trên người cô đầy vết bầm tím, đặc biệt là vùng ngực và bụng. Đám con gái xấu tính đó thật sự đã ra tay độc ác, cứ như thể cô đã cướp bạn trai của chúng không bằng.

Cô đơn giản xử lý vết thương rồi leo lên giường. Ai ngờ vừa chợp mắt đã ngủ thẳng đến sáng.

Không một ai gọi cô dậy ăn tối, mà giờ nhìn đồng hồ thì đã trễ lắm rồi.

Nguyễn Kiều Kiều chợt nhớ ra, nguyên chủ có một người bố quanh năm công tác nước ngoài, một người mẹ ham vui, thường xuyên không về nhà. Trong nhà bình thường chỉ có người hầu và hai anh em bọn họ. Vốn dĩ tình thân đã nhạt nhẽo, giờ lại có thêm một đứa em gái mà anh trai chán ghét đến mức không thể chịu nổi. Bảo sao hắn lại nhìn cô bằng ánh mắt khó ưa như vậy.

Không khí trong gia đình lạnh lẽo đến mức chẳng có chút hơi ấm nào. Bảo sao nguyên chủ chẳng hề luyến tiếc mà lựa chọn tự sát.

Nguyễn Kiều Kiều vốn chẳng muốn đi học, bèn đơn giản xin nghỉ bệnh với giáo viên.

Đêm khuya tĩnh lặng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...