Chương 118: TG6 - Chương 118: Quá đáng giận

Không ngủ!

Có chút tiếc nuối…

Cơn đau ở eo, xét theo mức độ thì hẳn là do cú ngã hôm qua. Nguyễn Kiều Kiều từ trạng thái say rượu dần tỉnh táo lại, sắp xếp lại ký ức đêm qua.

Lý do phải thay quần áo là vì khi bị Nguyễn Cận Ngôn khiêng trên vai, cô say quá liền nôn ra. Người hầu đành giúp cô thay váy ngủ, nhưng lúc bảo mặc nội y, cô nhất quyết từ chối, cuối cùng mọi người cũng đành bó tay.

Còn về Nguyễn Cận Ngôn…

Là do cô nửa đêm mò vào phòng hắn, leo lên giường hắn, ôm chặt lấy eo hắn không chịu buông, lại còn nũng nịu gọi:

“Anh trai~ Anh trai~”

Giọng nói mềm mại nhưng ríu rít không ngừng, làm nũng đến mức Nguyễn Cận Ngôn cũng chẳng còn chút kiên nhẫn nào.

Đã leo lên giường rồi, Nguyễn Kiều Kiều tất nhiên không bỏ qua cơ hội. Cô len lén vén chăn lên, ánh mắt lấp lánh đầy tinh quái, định thừa dịp chiếm chút tiện nghi. Dù sao cũng ngay trước mắt, không nếm thử một chút thì đúng là phí phạm.

Nguyễn Cận Ngôn mơ màng tỉnh dậy, cảm giác có điều gì đó khác thường. Hắn chậm rãi mở mắt, liền thấy một mái tóc dài đen nhánh rũ xuống, mềm mại như tơ lụa lướt qua da thịt, mang theo cảm giác ngưa ngứa khiến hắn khẽ cau mày.

Cô em gái này dạo gần đây thật khiến hắn đau đầu…

Dường như nhận ra hắn đã tỉnh, cô khẽ ngẩng mặt lên. Làn da trắng như tuyết, đôi môi đỏ mọng, ánh mắt đen láy lấp lánh, trông chẳng khác nào một con hồ ly nhỏ tinh ranh đầy giảo hoạt.

“Anh... Anh tỉnh rồi à...”

Vừa nói, tay Nguyễn Kiều Kiều vừa lặng lẽ chạm vào dương vật đang cương cứng buổi sáng của hắn.

Cô em gái ngoan ngoãn, kín đáo của hắn… tại sao lại biến thành bộ dạng táo tợn đáng khinh thế này? Nguyễn Cận Ngôn thật sự nghi ngờ, liệu có phải em ấy mắc chứng bệnh tâm thần nào đó không? Người bạn học của em ấy từng nói, em ấy bị bắt nạt ở trường, chẳng lẽ vì thế mà tâm lý trở nên vặn vẹo thế này?

Nguyễn Kiều Kiều thấy hắn vẫn giữ được thái độ bình tĩnh, liền dứt khoát dùng cả hai tay nắm lấy dương vật của hắn.

"Anh, trong số những người bạn ngày hôm qua của anh, có ai lớn hơn anh không?"

Khoảnh khắc ấy, Nguyễn Cận Ngôn thực sự nghi ngờ mình có nghe nhầm không.

Tay nhỏ của Nguyễn Kiều Kiều vẫn tiếp tục hoạt động lên xuống, nhẹ nhàng vuốt ve. Nhưng vì còn cách lớp quần ngủ nên cũng chưa tiếp xúc trực tiếp.

"Nguyễn Kiều Kiều, em cần gặp bác sĩ tâm lý."

Điều đầu tiên Nguyễn Cận Ngôn nghĩ đến là tìm cách giải quyết nhanh chóng cái phiền toái trước mặt.

"Vâng."

Nguyễn Kiều Kiều thản nhiên đáp, buông tay ra.

Không thú vị gì cả! Có thể sờ nhưng không thể dùng thật, vậy thì đúng là phí công.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...