Chương 122: TG6 - Chương 122: Dẫn sói vào nhà
Nguyễn Kiều Kiều giấc này ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao, nắng chiếu rọi cả vùng lưng.
Ánh dương chói chang khiến cô khó chịu, phải nheo mắt lại. Bên cạnh, tấm đệm khẽ rung nhẹ, rồi một bóng dáng cao ráo, thon dài đứng dậy, đi đến bên cửa sổ kéo rèm lại. Căn phòng lập tức trở nên tối hơn.
Nguyễn Kiều Kiều lộ vẻ thỏa mãn, còn thè lưỡi hồng mềm liếm nhẹ đôi môi khô khốc.
“Khát...” Cô khẽ rên rỉ một tiếng.
Chẳng bao lâu sau, một chiếc ly mát lạnh được đưa đến sát môi cô. Nguyễn Kiều Kiều không cần mở mắt, cứ thế cầm lấy, uống từng ngụm nước mát lành. Cổ họng khô khốc như bốc khói cũng được xoa dịu.
Uống xong, cô mãn nguyện định tiếp tục ngủ. Nhưng đột nhiên, một bàn tay to ấm áp đặt lên mông cô, nhẹ nhàng xoa nắn. Cô cảm giác đôi mông nhỏ mềm mại của mình cứ như cục bột nếp bị người ta tùy ý vo nắn.
Cô vốn định phớt lờ cảm giác này. Quá mệt mỏi, chỉ muốn ngủ tiếp…
Nhưng ngay sau đó, cửa sau của cô lại bị một ngón tay chọc chọc.
Mẹ nó!
Nguyễn Kiều Kiều lập tức mở bừng mắt, bật dậy.
Nguyễn Cận Ngôn, tên khốn này! To gan lớn mật dám động vào cúc hoa của cô!
Cô còn chưa kịp mở miệng mắng, câu chửi thô tục vừa lên đến họng đã bị Nguyễn Cận Ngôn mạnh mẽ chặn lại. Đôi môi mỏng của hắn áp xuống, thô bạo nuốt trọn lời cô định nói, thậm chí còn ép cô phải nuốt luôn nước miếng hắn đưa sang.
Cô còn chưa đánh răng! Thế này có buồn nôn không chứ?
Nguyễn Kiều Kiều vốn định la hét ầm ĩ, khóc lóc bày tỏ uất ức, nhưng vì bị Nguyễn Cận Ngôn hôn mà mềm nhũn ra. Giống như một con mèo xù lông bị vỗ về trong chớp mắt, cô bị hương thơm lạnh lẽo dễ chịu trên người hắn bao phủ. Nhìn gương mặt đang thật lòng chăm sóc mình, bao nhiêu tức giận cũng bay biến sạch.
Ham muốn lấn át lý trí mà…
Nhưng đúng lúc Nguyễn Cận Ngôn đặt dương vật lên âm đạo sưng đau giữa hai chân cô, Nguyễn Kiều Kiều lập tức giật mình tỉnh táo, ngay tức khắc mạnh mẽ đẩy hắn ra xa.
Mẹ nó! Suýt chút nữa lại trúng kế mỹ nam!
Nhận ra điều này, Nguyễn Kiều Kiều lập tức trừng mắt đầy tức giận nhìn Nguyễn Cận Ngôn.
"Anh!”
Đúng là đàn ông đều là cầm thú mà!
Ngay cả anh trai ruột cũng dám xuống tay với em gái đang tuổi xuân như hoa thế này!
Nguyễn Cận Ngôn vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chẳng chút gợn sóng, đôi mắt hổ phách còn ánh lên nét cao ngạo. Vẫn là cái dáng vẻ lạnh lùng, ngạo mạn mà cô vốn quen thuộc.
Nhưng Nguyễn Kiều Kiều không dễ bị lừa! Hắn có giả vờ đoan chính đến đâu, cô cũng đã chứng kiến bộ mặt cầm thú của hắn!
Nguyễn Cận Ngôn chống đầu bằng một tay, nghiêng người dựa vào giường, vẻ thảnh thơi nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt cô.
Bình luận