Chương 124: TG6 - Chương 124: Gian tình bị đánh vỡ

Nghe được lời nói xấc xược của Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Tuyết sợ hãi đến mức trợn tròn mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hoảng hốt lùi lại mấy bước.

“Chị…chị…chị...”

Cô ta lắp bắp hồi lâu mà vẫn không nói nổi một câu hoàn chỉnh, hiển nhiên đã bị dọa đến choáng váng, không biết nên diễn tả tâm trạng mình lúc này ra sao.

Nguyễn Kiều Kiều nhìn theo bóng dáng Nguyễn Tuyết chạy trối chết như một con thỏ, bĩu môi.

Rõ ràng bà đây đã chân thành khuyên bảo, đáng tiếc nữ chính lại không tin. Haizz, làm người tốt thật khó.

Nguyễn Kiều Kiều đóng cửa lại, xoay người nhìn về phía Nguyễn Cận Ngôn. Chỉ thấy hắn khoanh tay, tựa nghiêng vào giường, sắc mặt lạnh như băng sương.

“Cô ta dù có cởi sạch, anh cũng chẳng buồn liếc thêm một cái. Anh ghét cô ta vì cô ta cản trở chúng ta.”

Hắn nheo mắt, ánh nhìn đầy nguy hiểm. Khi Nguyễn Kiều Kiều vừa bước đến mép giường, hắn bất ngờ đưa tay ôm chặt lấy eo cô, khóa chặt cô vào lồng ngực rắn chắc.

“Cho nên, kiến nghị của em sai rồi. Muốn anh không ghét bỏ, cút đi là được.”

Còn chưa dứt lời…

Nguyễn Cận Ngôn cúi xuống, bất ngờ hôn lên môi cô.

Nguyễn Kiều Kiều vội vàng đưa tay che miệng, đôi mắt vô tội chớp chớp.

“Anh, em có bạn trai rồi.”

Đôi mắt màu hổ phách của Nguyễn Cận Ngôn lập tức lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, đầy đáng sợ.

“Nguyễn Kiều Kiều, là em trêu chọc anh trước.”

Hắn nhấn mạnh từng chữ, giọng trầm thấp, nguy hiểm.

Vừa dứt lời, đôi môi mỏng lướt nhẹ qua phần cổ mảnh khảnh của cô, rồi bất ngờ cúi đầu cắn xuống.

Nguyễn Kiều Kiều giật thót, cảm thấy một cơn đau nhói nơi cổ, tựa như hắn thực sự là một con quỷ hút máu, hàm răng sắc nhọn cắn xuyên qua làn da mịn màng. Nhưng ngay sau đó, hắn lại dịu dàng liếm nhẹ lên vết cắn, mang theo cảm giác tê dại len lỏi khắp cơ thể.

Má ơi! Ghen tuông mà cũng có thể gợi cảm đến mức này sao?

Nguyễn Kiều Kiều hoàn toàn không thể chống lại cám dỗ này, bị Nguyễn Cận Ngôn đẩy ngã xuống giường. Đôi môi nóng rực của hắn lưu luyến từng tấc da thịt cô, hơi thở nóng bỏng khiến cô có cảm giác như muốn tan chảy.

Ai mà ngờ được tảng băng lạnh lẽo này lại có thể nhiệt tình như lửa đến vậy?

Đúng là đồ ngoài lạnh trong nóng!

Nguyễn Kiều Kiều không kìm được mà khẽ rên lên, nhưng lập tức bị bàn tay to lớn của hắn che miệng lại.

“Đừng kêu lớn như vậy, anh không muốn lại có kẻ chạy tới quấy rầy, phiền phức.”

Nguyễn Cận Ngôn hôn dọc theo sống lưng cô, men theo xương bướm, rồi trượt xuống hõm eo mê người. Nguyễn Kiều Kiều run rẩy theo từng cái hôn của hắn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...