Chương 127: TG6 - Chương 127: Đùa quá trớn
Cố Tuyển Thanh cũng chẳng buồn để ý đến việc tình nhân nhỏ không thèm đoái hoài gì đến mình. Anh ta tự ý quyết định, mặt dày ăn vạ, nhất quyết không chịu rời đi.
Dù sao, đây cũng là sản nghiệp của nhà họ Cố, Cố Tuyển Tây chẳng có lý do gì để đuổi anh trai mình đi. Bất đắc dĩ, cậu đành quay sang nhìn Nguyễn Kiều Kiều.
“Kiều Kiều...”
Nguyễn Kiều Kiều nhón chân, vòng tay qua vai cậu, đặt một nụ hôn dịu dàng an ủi:
“Không sao đâu, mình ra khách sạn ở là được.”
Cố Tuyển Thanh ngồi vắt chân trên sofa, thấy cô định rời đi liền cầm tách trà lên, nhấp một ngụm rồi chậm rãi nói:
“Nếu em gái Kiều Kiều muốn đi, anh sẽ gọi anh trai em đến đón.”
Hàm ý uy hiếp trong câu nói quá rõ ràng. Cố Tuyển Tây chẳng có cách nào đối phó với anh trai mình, đành quyết định ở lại.
Dù sao, cậu cũng không yên tâm để Kiều Kiều và anh trai cậu ở riêng. Ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra? Anh cậu mà bắt nạt cô thì sao? Hai người họ vốn đã bị chia cắt một lần rồi.
Thực ra, ngoài ba người bọn họ, trong biệt thự vẫn có đầy đủ người hầu và đầu bếp. Ba bữa một ngày đều có người phục vụ tận nơi, chẳng cần động tay động chân, hưởng thụ đến mức thoải mái dễ chịu. Nghĩ thoáng ra, đây cũng có thể coi như một kỳ nghỉ.
Nguyễn Kiều Kiều đúng là không tim không phổi, thản nhiên chẳng thèm để ý đến Cố Tuyển Thanh, dù anh ta vẫn lặng lẽ quan sát và đánh giá cô. Cô muốn ăn thì ăn, muốn uống thì uống, muốn ngủ thì ngủ, ngay cả trêu ghẹo anh trai của người yêu hay đùa bỡn chàng trai trẻ cũng chẳng nương tay chút nào.
Nhưng thật ra, người bị cô trêu đến mức đỏ mặt như cà chua lại chính là Cố Tuyển Tây.
Thiếu niên ấy chẳng nói chẳng rằng, chỉ túm chặt tay cô kéo vào phòng ngủ, mạnh mẽ nhốt lại, rồi áp cô vào tường.
“Kiều Kiều...”
Cố Tuyển Tây bất đắc dĩ gọi tên cô, nhưng còn chưa kịp nói thêm lời nào thì đã bị đôi môi mềm mại của cô bất ngờ ngậm lấy. Hai đầu lưỡi quấn quýt, hòa lẫn vị ngọt nị triền miên khó tả.
Nụ hôn kết thúc, Nguyễn Kiều Kiều chớp đôi mắt long lanh, trông chẳng khác nào một con mèo nhỏ tinh ranh, khiến người ta mềm lòng đến lạ.
Cố Tuyển Tây chăm chú nhìn thiếu nữ trong lòng, một loại xúc động mãnh liệt bùng lên trong cơ thể. Đến khi cậu kịp nhận ra thì đã siết chặt cô vào lòng, hận không thể hòa cô vào thân thể mình. Cậu cúi đầu, gấp gáp cướp đoạt đôi môi cô, càng hôn càng cuồng nhiệt.
Vì động tác có phần thô bạo, đôi môi phấn nộn như cánh hoa anh đào của thiếu nữ trở nên đỏ mọng, ướt át như cánh hoa hồng vừa đẫm sương. Cô khẽ thở dốc, hơi thở phảng phất hương thơm mê người, thứ hương vị khiến cậu thao thức cả đêm, tâm trí rối loạn.
Ánh mắt hai người giao nhau, hơi thở nồng đậm dục vọng mơ hồ. Giây tiếp theo, cậu đã bế bổng cô lên. Cô cũng thuận thế vòng hai chân ôm lấy eo cậu.
Bình luận