Chương 128: TG6 - Chương 128: Lái xe (H)

Nguyễn Kiều Kiều bị Nguyễn Cận Ngôn nhốt trong xe. Không gian chật hẹp khiến cô lập tức co mình lại, im lặng không nói một lời.

Xe chạy được nửa đường, Nguyễn Cận Ngôn bất ngờ đạp phanh gấp.

Cú phanh đột ngột khiến cơ thể Nguyễn Kiều Kiều chúi mạnh về phía trước. Cô sững sờ trong giây lát, theo bản năng đảo mắt nhìn quanh. Ngoài cửa sổ chỉ là một màu đen kịt, trời không trăng, gió lớn gào thét. Xung quanh lại là vùng hoang vu hẻo lánh, đúng là địa điểm hoàn hảo để giết người phi tang!

Má ơi, dọa chết người!

Khoảnh khắc Nguyễn Cận Ngôn vươn tay về phía mình, Nguyễn Kiều Kiều thậm chí quên mất bản thân vẫn còn những món đồ có thể giúp cô giữ ưu thế. Cô chỉ biết siết chặt hai tay ôm lấy mình, trông chẳng khác nào một đóa hoa mong manh yếu ớt, hoàn toàn bất lực.

“Bây giờ mới biết sợ à? Anh còn tưởng em chẳng sợ trời, chẳng sợ đất cơ đấy.”

Nguyễn Cận Ngôn cười lạnh.

Nguyễn Kiều Kiều hoàn hồn, chợt nhận ra có gì đó sai sai. Cô sợ cái quái gì chứ!

Thôi được rồi, tất cả đều do chột dạ mà ra.

Lỗi của cô chính là không nên tham luyến sắc đẹp mà ngủ cùng anh trai ruột, lại còn có ý đồ nhúng chàm một thiếu niên hồn nhiên vô tội.

Cô có tội!

Giữa bầu không khí lặng thinh đầy xấu hổ, Nguyễn Cận Ngôn khởi động xe lần nữa. Ngoài cửa sổ, bóng đêm dày đặc tựa như một màn sương đen kịt bao phủ, khiến người ta có cảm giác như đang xuyên qua hố sâu không đáy. Nguyễn Kiều Kiều dần dần thấy mơ màng, cơn buồn ngủ kéo đến. Nhưng ngay lúc sắp thiếp đi, cô bỗng nhận ra có gì đó kỳ lạ.

Đùi cô... ngưa ngứa một cách bất thường.

Mở mắt ra, cô liền thấy một tay Nguyễn Cận Ngôn đang nắm vô lăng, tay còn lại thì thản nhiên luồn vào gấu váy cô.

Hành vi đê tiện bị bắt tại trận, thế nhưng sắc mặt hắn vẫn thản nhiên như không.

Nguyễn Kiều Kiều híp mắt, không cam lòng yếu thế. Cô liền vươn tay, thẳng hướng giữa hai chân hắn mà sờ tới.

“Kít…”

Lại một cú phanh gấp đột ngột!

Nhưng lần này, Nguyễn Kiều Kiều đã có chuẩn bị. Ngay khi xe dừng hẳn, cô thản nhiên tháo dây an toàn, bò thẳng lên người Nguyễn Cận Ngôn, ngồi xuống.

Không gian chật hẹp nơi ghế lái lập tức trở nên nóng bỏng, chỉ còn lại hai người quấn lấy nhau.

Cơn buồn ngủ vẫn chưa tan hẳn, khóe mắt và đuôi mày của Nguyễn Kiều Kiều phảng phất nét lười biếng đầy quyến rũ. Đôi mắt sóng sánh, ánh nhìn như một vòng xoáy cuốn lấy Nguyễn Cận Ngôn. Khóe môi cô khẽ cong lên, cúi đầu ngậm lấy đôi môi mỏng lạnh lùng của hắn, chậm rãi cọ sát, tinh tế thưởng thức từng chút một.

Hai người họ, dù là anh em, nhưng mức độ ăn ý về mặt thân thể đã thuần thục đến mức chỉ cần một ánh mắt cũng đủ hiểu rõ ý đối phương.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...