Chương 129: TG6 - Chương 129: Coi như tôi không tồn tại cũng được
Nguyễn Cận Ngôn đưa Nguyễn Kiều Kiều thẳng đến một sân bay tư nhân loại nhỏ. Nơi đó có vài chiếc phi cơ cá nhân đang đỗ, phi công đã sẵn sàng vào vị trí.
Nguyễn Kiều Kiều còn chưa rõ chuyện gì thì đã bị Nguyễn Cận Ngôn kéo lên phi cơ.
Dù sao hắn cũng không thể nào bán cô đi được, đúng không?
Kết quả, vừa bước vào khoang, cô liền phát hiện bên trong có người. Trì Triệt đang ngồi dựa vào sofa, trên bàn là một chai rượu vang đỏ đã được mở sẵn, còn rót sẵn một ly. Hiển nhiên, hắn ta đã đợi từ lâu.
Vừa thấy hai anh em xuất hiện, mắt Trì Triệt lập tức sáng lên, hắn ta đứng phắt dậy.
“Hắc! Tôi đã bảo mà, đột nhiên cậu tìm tôi mượn phi cơ làm gì, hóa ra là muốn đưa em gái Kiều Kiều đi chơi. Bị tôi bắt tại trận rồi chứ gì?”
Lúc này, Nguyễn Cận Ngôn lặng lẽ nắm lấy tay Nguyễn Kiều Kiều, mười ngón đan chặt. Thấy vậy, nụ cười trên mặt Trì Triệt lập tức cứng đờ. Hắn vừa định nói gì thì đã nghe Nguyễn Cận Ngôn lạnh nhạt lên tiếng:
"Chuyến đi của người trong nhà, xin lỗi, không có phần của cậu."
Trì Triệt vốn dĩ đã là cáo già, huống hồ bầu không khí giữa hai anh em trước mắt rõ ràng có điều không thích hợp. Dù là kẻ chậm chạp đến đâu cũng có thể nhận ra điều đó.
Thế nhưng, hắn ta chỉ hơi nheo mắt, sau đó thu lại nụ cười, lười nhác ngả người về sofa.
"Ai… Không sao, cứ mặc kệ tôi, các người coi như tôi không tồn tại là được."
Trì Triệt đã quyết ăn vạ không đi, nhưng Nguyễn Cận Ngôn cũng chẳng tỏ ra bất mãn. Hắn thản nhiên ôm eo Nguyễn Kiều Kiều, kéo cô ngồi xuống sofa bên cạnh.
Suốt cả chuyến bay, Trì Triệt bị ép ăn một bữa cẩu lương đến đầy ứ họng. Hắn ta cố tình tự chuốc khổ, giữ nguyên trạng thái tỉnh táo từ đầu đến cuối.
Trì Triệt không chớp mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều. Lúc này, thiếu nữ đang gối đầu lên đùi Nguyễn Cận Ngôn, cuộn tròn như một chú mèo nhỏ. Một tấm thảm lông mỏng phủ trên người cô, đôi mắt khép hờ, gương mặt ngủ yên bình, trông như một thiên sứ rơi xuống trần gian.
Ánh mắt Trì Triệt dịch chuyển sang Nguyễn Cận Ngôn, chỉ thấy hắn đang dịu dàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của thiếu nữ, tựa như đang cưng chiều một con thú cưng ngoan ngoãn.
Khung cảnh này khiến Trì Triệt ghen tị đến phát điên, ngực nghẹn đến mức khó chịu.
Đậu má!
Sao trước đây hắn ta không nhận ra Nguyễn Cận Ngôn là một kẻ cầm thú như vậy? Ngay cả em gái ruột cũng xuống tay, còn ra vẻ thản nhiên hưởng thụ, văn nhã bại hoại! Hạ lưu bỉ ổi!
Trì Triệt móc điện thoại ra, hận không thể vạch trần bộ mặt thật của Nguyễn Cận Ngôn cho thiên hạ biết. Nhưng kết quả...
Hắn ta mãi sau mới nhận ra Cố Tuyển Thanh đã sớm bàn luận chuyện này trong nhóm, thậm chí còn miêu tả sinh động như thật cảnh Nguyễn Cận Ngôn cướp đi người trong lòng em trai mình.
Bình luận