Chương 130: TG6 - Chương 130: Cậu vẫn luôn đùa giỡn mình sao

Nguyễn Tuyết vừa định lên tiếng thì bị mẹ kéo lại, dẫn lên tầng.

“Đây là chuyện nhà của bác con. Tuyết Nhi, con ngàn vạn lần đừng xen vào.”

Nguyễn Tuyết ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt không tán thành của mẹ. Sợ cô ta lỡ lời trước mặt bố Nguyễn, bà nghiêm giọng căn dặn thêm lần nữa.

Cô ta cúi đầu, lặng lẽ nghe những lời dặn dò lặp đi lặp lại, trong lòng dâng lên nỗi bi ai tột cùng. Khoảnh khắc đó, cô ta khắc sâu một điều: trong căn nhà này, mình chẳng qua chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu.

Dù Nguyễn Kiều Kiều có làm ra chuyện tày trời đến đâu, vi phạm luân thường đạo lý thế nào, ả vẫn là tiểu thư quyền quý được nâng niu. Còn cô ta, dù không làm gì sai, vẫn phải hứng chịu sự chỉ trích, bị nhục mạ, bị chà đạp.

Cô ta không cam lòng!

Hơn nữa, trong đầu Nguyễn Tuyết bỗng hiện lên bóng dáng một thiếu niên thanh tú, u buồn, cô độc. Cậu ấy nhất định cũng đã biết, biết rõ bộ mặt thật của Nguyễn Kiều Kiều. Cậu trông đau khổ đến vậy, hẳn là đã bị tổn thương sâu sắc.

Cố Tuyển Tây nghe tin Nguyễn Kiều Kiều đã quay lại trường, thoáng chốc sững sờ. Những ngày qua, cậu như một kẻ đã bị rút sạch linh hồn, ánh mắt trống rỗng, chỉ còn lại một cái xác không hồn. Nhưng giây phút này, trong đôi mắt ấy dường như đã le lói ánh sáng. Cậu bước vội xuyên qua hành lang, đi thẳng đến cửa lớp học của Nguyễn Kiều Kiều.

Nguyễn Tuyết nhìn thấy cảnh này, không kìm được mà đi theo.

Tô Dĩnh thấy Cố Tuyển Tây xuất hiện, gần như không che giấu nổi niềm vui sướng trong lòng.

Tốt quá rồi!

Cuối cùng, bộ mặt thật của con hồ ly tinh này cũng sắp bị vạch trần!

Mọi người rồi sẽ biết Nguyễn Kiều Kiều là kẻ đê tiện, không biết xấu hổ, ngoại tình, thậm chí còn thông đồng với chính anh trai ruột của mình!

Nhưng đúng lúc đó, ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều bỗng rơi thẳng vào Tô Dĩnh.

Nụ cười của Tô Dĩnh cứng đờ, gương mặt méo mó một cách quái dị.

Nguyễn Kiều Kiều nhìn chằm chằm vào ả ta, ánh mắt nửa cười nửa không, dường như hàm chứa điều gì sâu xa.

“Mày trông có vẻ vui lắm nhỉ?”

Vừa dứt lời, toàn bộ ánh mắt trong lớp đều đổ dồn về phía hai người.

Ngay cả Cố Tuyển Tây cũng nghi hoặc nhìn sang.

Tô Dĩnh vừa định mở miệng, nhưng Nguyễn Kiều Kiều không nói một lời, sải bước lên trước, giơ tay vung thẳng một cái tát.

“Chát!”

Âm thanh giòn giã vang khắp phòng học.

Tất cả mọi người chết sững, hoàn toàn ngây ra vì cảnh tượng bất ngờ này.

Cái tát mạnh đến mức khiến mặt Tô Dĩnh sưng lên ngay lập tức.

Đậu xanh! Quá bạo lực rồi!

Nguyễn Kiều Kiều chỉ cảm thấy vô cùng sảng khoái! Nghĩ lại từ lúc cô xuyên đến thế giới này, bị người ta hãm hại đủ đường, mẹ nó chứ, chỉ một cái tát sao mà đủ!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...