Chương 132: TG6 - Chương 132: Đánh nhau

Lần này, Cố Tuyển Tây không đợi cô trả lời mà cúi đầu, ngậm lấy núm vú hồng hào của cô, nhẹ nhàng liếm mút.

“A... Đau...” 

Nguyễn Kiều Kiều kêu lên một tiếng đau đớn nhưng lại không kìm được mà rên rỉ.

“Đừng... Đừng cắn... Mình sai rồi...”

Cô cuống quýt mở miệng dỗ dành cậu.

“Sai ở đâu?”

Cố Tuyển Tây dường như thực sự bị kích thích đến mức trở nên tàn nhẫn, một phần vì dục vọng chưa được phát tiết, một phần vì bị trêu đùa đến tức giận.

“Mình... Mình... Tuyển Tây... Đừng như vậy... Mình sợ...”

Nguyễn Kiều Kiều nào dám nói thật, chỉ đành mềm giọng yếu thế cầu xin.

Thấy dáng vẻ nhút nhát sợ sệt của cô, lòng Cố Tuyển Tây chợt đau xót. Cậu lập tức dừng lại hành động chà đạp và trêu chọc nơi ngực cô, nhẹ nhàng chuyển sang vuốt ve và liếm mút.

“Mình làm cậu đau sao?”

"Ưm, đau quá." Nguyễn Kiều Kiều chun mũi, gương mặt xinh đẹp lập tức lộ vẻ ấm ức.

“Thật xin lỗi.”

Cố Tuyển Tây thực sự rất thích cô. Khoảng thời gian này, cậu gần như mê muội, tựa như hồn phách đều bị cô cuốn lấy. Nghe tin cô trở lại trường, cậu lập tức gạt bỏ mọi thứ chỉ để có thể gặp cô.

Nhưng khi thực sự nhìn thấy cô, Cố Tuyển Tây lại hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Chưa từng có ai dám trêu đùa cậu như vậy.

"Tại sao? Anh ta chẳng phải anh trai ruột của cậu sao?" Cuối cùng, Cố Tuyển Tây vẫn không nhịn được mà hỏi.

Nguyễn Cận Ngôn đáng để cô đánh đổi cả danh dự, thậm chí không ngại mang tiếng loạn luân chỉ để ở bên sao?

Nguyễn Kiều Kiều biết không thể tránh khỏi câu hỏi này, bèn suy nghĩ một chút rồi ngắn gọn kể lại hoàn cảnh trưởng thành của mình cho Cố Tuyển Tây.

“Từ nhỏ, trong nhà chỉ có mình và anh trai, bố mẹ đều không quan tâm đến bọn mình. Ở trường, mình bị sỉ nhục, bị chà đạp đến mức gần như không thể sống nổi. Khi ấy, anh trai là người duy nhất mình có thể bám víu vào. Có lẽ… mình đã bị dồn ép đến mức phát điên rồi...”

Nguyễn Kiều Kiều nói, thần sắc ảm đạm.

Cô không nói nhiều, nhưng chỉ vài câu cũng đủ khiến Cố Tuyển Tây suy diễn lung tung.

Cố Tuyển Tây lặng thinh. Nguyễn Kiều Kiều cứ ngỡ chủ đề nặng nề này đã khiến cậu mất hứng, không ngờ cậu lại bất ngờ nắm lấy cổ chân mảnh khảnh của cô, kéo mạnh về phía mình. Ngay khoảnh khắc đó, dương vật của cậu lập tức đâm sâu vào cơ thể cô, bắt đầu luật động mạnh mẽ.

“Nói cho mình biết, làm thế nào để cậu quên anh ta... Anh ta làm được, thì mình cũng làm được!”

Giọng Cố Tuyển Tây vừa đau đớn vừa chất chứa quyết tâm mãnh liệt.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...