Chương 134: TG6 - Chương 134: Chó cắn chó
Nguyễn Cận Ngôn đưa Nguyễn Kiều Kiều về nhà họ Nguyễn. Hai người vẫn còn nắm tay, mười ngón đan chặt vào nhau.
Bố Nguyễn vừa hay có mặt ở nhà. Nhìn thấy đôi anh em ngang bướng bước vào cửa, ông không kìm được mà lệ nóng quanh tròng, thở dài một hơi thật sâu. Nhưng ông chẳng trách mắng lấy một lời, chỉ dặn quản gia chuẩn bị những món hai anh em thích ăn, sau đó lặng lẽ trở về phòng nghỉ ngơi.
Ông cần phải bình tĩnh lại…
Con cái đều đã lớn, đánh cũng không được, mắng cũng chẳng xong. Chỉ cần nói trái ý một câu là có thể bỏ nhà ra đi ngay lập tức.
Ông còn có thể làm gì đây? Ông cũng tuyệt vọng lắm chứ!
Bố Nguyễn buồn bực mà chẳng có cách nào giải tỏa. Trong khi đó, Nguyễn Tuyết và mẹ cô ta lại trốn trong phòng, không dám bước ra ngoài.
"Nó thật sự nói như vậy sao?” Mẹ Nguyễn Tuyết lên tiếng.
Nguyễn Tuyết khẽ gật đầu.
Gương mặt bà thoáng hiện lên vẻ phức tạp. Trước đây, bà vốn có thành kiến với Nguyễn Kiều Kiều, cho rằng một đứa con gái không chịu học hành đàng hoàng, lại còn có quan hệ mờ ám với chính anh ruột của mình, thật chẳng ra thể thống gì. Bà cũng từng nghe bố Nguyễn nhắc đến vợ trước, người đàn bà ấy cũng là một câu chuyện dài khó nói.
Thế nhưng, giờ đây, đứa con gái mà bà từng khinh thường lại đứng ra bảo vệ Nguyễn Tuyết ở trường, không chỉ chủ động giúp con gái bà rửa sạch nỗi oan mà còn dạy cho kẻ gây chuyện một bài học đích đáng.
Tất nhiên, chuyện này cũng để lại không ít hệ lụy, bố Nguyễn đã phải tốn bao công sức dàn xếp. Nhưng vì cảm thấy bản thân có lỗi với con gái, ông lặng lẽ đứng sau giúp đỡ, chưa từng oán trách lấy một lời.
Nguyễn Tuyết cũng có cảm giác giống mẹ mình, trong lòng rối bời khó tả.
Hôm đó, khi nghe Nguyễn Kiều Kiều nói với Tô Dĩnh những lời kia, cô ta như bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị. Mọi thứ sáng tỏ trong khoảnh khắc.
Đúng vậy, cô ta là gì chứ? Nguyễn Kiều Kiều đâu thèm để mắt đến cô ta, lại càng không rảnh mà nhằm vào cô ta. Rõ ràng có kẻ cố tình ly gián!
Chuyện này cũng khiến Nguyễn Tuyết nhớ lại chuyện trước đây, Nguyễn Kiều Kiều từng bị bắt nạt ở trường đến mức phải tạm nghỉ học.
Nghĩ kỹ lại mọi chuyện, Nguyễn Tuyết chỉ cảm thấy mặt mình nóng rát, xấu hổ vô cùng.
Cô ta không biết nhìn người, lại lầm tưởng một kẻ tâm cơ như Tô Dĩnh là bạn tốt, để người ta lợi dụng mà không hay. Thậm chí, cô ta còn ghen ghét Nguyễn Kiều Kiều, đem chuyện riêng tư của chị ấy rêu rao khắp nơi.
Mẹ Nguyễn Tuyết vỗ về con gái vài câu. Chung quy lòng người vẫn ích kỷ, bà dặn dò cô ta dạo này phải ngoan ngoãn, hiểu chuyện một chút, đừng làm bác Nguyễn phiền lòng, cũng đừng dính dáng gì đến chuyện của Nguyễn Kiều Kiều nữa.
“Nhưng... nhưng mà...”
Nguyễn Tuyết chột dạ vô cùng. Cô ta đã lỡ nói với Tô Dĩnh về chuyện loạn luân giữa Nguyễn Kiều Kiều và anh trai. Nếu Tô Dĩnh quay sang trả thù, đem chuyện này tung ra ngoài thì phải làm sao? Nghĩ đến đây, cô ta chỉ hận không thể quay ngược thời gian, lòng lo lắng bất an.
Bình luận