Chương 135: TG6 - Chương 135: Thả lỏng đi, tận hưởng thôi

Diễn đàn trường học lan truyền tin đồn rằng Tô Dĩnh bị bao nuôi và từng phá thai, kèm theo vài bức ảnh đã được chỉnh sửa tinh vi.

Điều ả ta không ngờ tới là những thông tin bịa đặt, bôi nhọ này lại có thể lan truyền dễ dàng đến vậy. Đám học sinh ngu ngốc trong trường, chẳng cần bất kỳ chứng cứ nào, cũng tin ngay lập tức.

Tin đồn này chẳng khác nào một lưỡi dao sắc bén. Trước đây, ả ta từng dùng nó để hủy hoại người khác bao nhiêu lần, thì bây giờ, khi bị phản lại, nó lại càng tàn nhẫn bấy nhiêu.

Nhà trường chỉ giải thích qua loa vài câu cho có lệ, nhưng kết quả lại khiến tin đồn lan rộng hơn. Càng thanh minh, mọi chuyện càng trở nên mờ ám. Tô Dĩnh đi đến đâu cũng bị xì xào bàn tán, những ánh mắt đầy ác ý không ngừng bám theo sau lưng.

Trên bàn học của ả ta bị ai đó khắc lên những lời lẽ thô tục. Sách giáo khoa cũng chi chít những dòng chữ sỉ nhục, yêu cầu ả ta biến khỏi trường. Không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt này, Tô Dĩnh tìm đến giáo viên để khóc lóc kể lể, nhưng thứ nhận được chỉ là ánh mắt lạnh lùng.

“Sớm biết có ngày hôm nay, vậy trước kia em đối xử với bạn học thế nào?”

Tự làm tự chịu.

Tô Dĩnh hiểu hàm ý trong lời nói của giáo viên, nhưng ả ta không nghĩ vậy. Trong mắt ả ta, giáo viên nhất định đã bị nhà họ Nguyễn dùng tiền mua chuộc!

Không quan tâm đến đề nghị tạm thời nghỉ học của giáo viên, trong lòng ả ta chỉ có ngọn lửa thù hận đang hừng hực thiêu đốt.

Tan học, Tô Dĩnh lén lút theo dõi Nguyễn Kiều Kiều.

Kết quả đúng như mong đợi, ả ta trông thấy Nguyễn Kiều Kiều bước vào một con hẻm nhỏ. Đồng thời, ở đầu hẻm có một chiếc xe hơi sang trọng đang đậu.

Bị cơn vui mừng che mờ lý trí, Tô Dĩnh hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của tình huống này. Ả ta bước vào con hẻm nhỏ, nhưng trước mắt chỉ có vài tên thiếu niên bất lương.

Tên cầm đầu nhanh chóng để ý đến ả ta. Tô Dĩnh chưa bao giờ thấy ai có khuôn mặt vừa xấu xí vừa ghê tởm đến vậy.

Một mái tóc vàng hoe, gương mặt đầy mụn, có chỗ còn mưng mủ, sống mũi tẹt, đôi mắt ti hí...

Tô Dĩnh cố nén nỗi nghi hoặc trong lòng, đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Nguyễn Kiều Kiều, nhưng chẳng thấy đâu.

Sao có thể chứ?

Nhận ra tình hình không ổn, ả ta vội xoay người bỏ chạy nhưng đã bị chặn lại.

“Bọn... bọn mày muốn làm gì? Buông tao ra! Đừng chạm vào tao!”

Tên tóc vàng đưa tay vuốt nhẹ lên mặt ả ta, nở nụ cười dâm tà, còn tặc lưỡi nói:

“Tuy là giống nhau, nhưng da dẻ nữ sinh trẻ tuổi đúng là mịn màng hơn hẳn.”

Khi bàn tay bẩn thỉu, dính đầy dầu mỡ của gã chạm lên mặt, Tô Dĩnh sợ đến mức tim như muốn vỡ tung. Ả ta hoảng hốt hét lên chói tai, nhưng đối phương đông người, nhanh chóng khống chế được ả ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...