Chương 142: TG7 - Chương 142: Mật thất soát người

Yến Tuân: “...”

Chưa từng gặp nữ nhân nào lại mặt dày vô sỉ đến thế.

Hắn ta nghĩ lại, cũng từng thấy kiểu người này, nữ tử man di hay nữ tử thanh lâu cũng không ít, nhưng hắn ta lại cảm thấy nàng căn bản không có ý câu dẫn mình.

Dù sao Yến Tuân là người được hoàng đế coi trọng, trong mắt kẻ khác chính là miếng bánh béo bở, nữ nhân muốn bò lên giường hắn ta, xếp hàng dài cũng chẳng ngoa.

Vừa rồi nàng đối với Trạng nguyên kia, mới thật sự là câu dẫn.

Trạng nguyên bước tới trước hai người, cung kính hành lễ với Yến Tuân.

Nhìn dáng vẻ của bọn họ, Trạng nguyên càng thêm chắc chắn suy đoán trong lòng, nữ tử này hẳn là thân thích của Yến đại nhân, có quan hệ họ hàng gì đó.

Trạng nguyên tuấn tú nho nhã, làn da trắng nõn, trên mặt vẫn còn phảng phất chút đỏ ửng, ánh mắt nhìn Nguyễn Kiều Kiều lộ ra vài phần ngượng ngùng.

Thật sự bị nữ nhân này câu dẫn rồi? Chỉ trong chớp mắt thôi sao?

Yến Tuân vừa nhận được tin báo từ thuộc hạ đã lập tức đến đây. Nghĩ lại thì hai người này trò chuyện chưa đến thời gian uống hết nửa chén trà.

Vậy mà trong ấn tượng của hắn ta, một kẻ chỉ biết đọc sách thánh hiền, một lòng mang thiên hạ, hoàn toàn không hiểu chuyện nam nữ, thế mà lại động lòng?

Yến Tuân liếc nhìn nữ tử đang treo trên khuỷu tay mình, lại nghĩ đến gần đây trong phủ bỗng chốc tràn ngập bầu không khí lả lơi.

Những thuộc hạ trước nay nghiêm túc chững chạc, nay thỉnh thoảng lại để lộ bộ dáng ngơ ngẩn vì động lòng.

Nữ nhân này chẳng lẽ là hồ ly tinh ngàn năm hóa hình?

Vừa nghĩ, hắn ta lại thấy Nguyễn Kiều Kiều ném cho Trạng nguyên một cái liếc mắt đầy mê hoặc.

Thành công khiến đối phương vốn đã đỏ mặt, nay lại càng đỏ hơn, mặt như sắp bốc khói.

Nữ nhân này lại dám ngay trước mặt hắn ta mà mắt đi mày lại, liếc mắt đưa tình với kẻ khác. Yến Tuân cảm thấy sức chịu đựng của mình đang bị thử thách đến cực hạn.

Không chút do dự, hắn ta dăm ba câu liền đuổi Trạng nguyên đi.

Tên mọt sách đó rời đi nhưng vẫn lén lút nhìn Nguyễn Kiều Kiều, bộ dáng muốn nói lại thôi, tựa hồ vì có mặt hắn ta nên không dám mở miệng. Nhưng từng bước rời đi đều lưu luyến, ánh mắt cứ như keo dính chặt lấy nàng.

Trên trán Yến Tuân gân xanh giật giật, hắn ta chưa bao giờ gặp chuyện hoang đường thế này!

Nữ nhân này vốn là tiểu thiếp của Mộ Dung Diễn, hắn ta nhất thời cao hứng mà mang về phủ, định cho Mộ Dung Diễn chút phiền phức. Ai ngờ giờ đây kẻ bị làm khó chịu lại chính là hắn ta!

Thuộc hạ đắc lực của hắn ta đều bị nàng câu đến mất hồn mất vía.

Thậm chí Yến Tuân có cảm giác, chỉ cần nàng ngoắc ngoắc ngón tay, mấy tên thuộc hạ trung thành tận tâm của hắn ta cũng sẽ lập tức phản bội.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...