Chương 147: TG7 - Chương 147: Gặp Hoàng đế

“Công chúa điện hạ, đã đến giờ dùng bữa.”

Một cung nữ có vẻ ngoài đoan trang cung kính nhắc nhở.

“Ừm.”

Nguyễn Kiều Kiều khẽ đáp, cử chỉ chậm rãi, ung dung, toát lên phong thái của một công chúa cành vàng lá ngọc.

Đúng vậy, hiện tại cô đã vào hoàng cung, trở thành công chúa.

Dù tường cung bên ngoài đã được quét một lớp son đỏ chói, dù Mộ Dung Diễn và Yến Tuân đã điều động binh mã phong tỏa toàn bộ hoàng thành, bọn họ cũng không thể ngờ rằng người họ đang tìm lúc này lại có thân phận như thế nào.

Thực ra ngay từ đầu, Nguyễn Kiều Kiều không hề có ý định này. Cô chỉ định cải trang thành cung nữ để lẻn vào cung, nào ngờ vừa mới vào chưa được bao lâu đã bị bắt.

Sau đó, cô gặp được Thái tử đương triều – Lạc Hoài Cẩn.

Lạc Hoài Cẩn nhìn chằm chằm vào cô rất lâu, ánh mắt mang theo nét thâm trầm khó đoán. Bởi vì gương mặt cô giống Lạc Tuyết đến kinh ngạc. Sau một hồi lặng thinh, y liền đưa cô đến cung điện của công chúa, ra lệnh cho cô đóng giả công chúa. Nếu cô làm tốt, chỉ cần y còn ở đây, cô có thể tiếp tục giữ thân phận này mãi mãi.

“Vậy còn công chúa Lạc Tuyết thật sự thì sao?” Nguyễn Kiều Kiều thuận miệng hỏi.

Lạc Hoài Cẩn khẽ nhếch môi, nở một nụ cười khó đoán.

“Nàng ta à… đã đi tìm tình lang của mình rồi.”

Khi nói câu này, trong đôi mắt sâu thẳm của Lạc Hoài Cẩn, Nguyễn Kiều Kiều bắt được một tia khinh thường xen lẫn chán ghét.

Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy thú vị. Nghĩ ngợi một chút, cô liền hiểu được tình hình.

Vị Thái tử này là con ruột của Hoàng hậu, còn Lạc Tuyết là con gái của một sủng phi. Mẹ cô ta mất sớm, chẳng bao lâu sau khi sinh hạ Lạc Tuyết đã hương tàn ngọc nát.

Hoàng đế dành cho Lạc Tuyết sự sủng ái đặc biệt, phần lớn là vì cô ta có dung mạo giống hệt mẹ quá cố.

Hoàng hậu tuy là mẫu nghi thiên hạ, trong hậu cung nắm giữ quyền lực cao nhất, nhưng lại không có được tình yêu của Hoàng đế. Vì thế, bà khó tránh khỏi sinh lòng oán hận. Trước mặt Hoàng đế thì không lộ ra nửa phần, nhưng khi đối diện với con trai của mình, bà lại trút hết những uất ức và bất mãn trong lòng.

Lạc Hoài Cẩn sinh ra đã là Thái tử, người thừa kế ngai vàng, được bồi dưỡng như một trữ quân. Nhưng y lại là đứa con không được cha yêu thương, cũng chẳng được mẹ quan tâm. Cả tuổi thơ chưa từng nếm trải một chút ấm áp.

Ngược lại, công chúa Lạc Tuyết lại hoàn toàn khác.

Dù không có mẹ ở bên, cô ta vẫn được Hoàng đế cưng chiều, thương yêu hết mực.

Hoàng đế hận không thể đem tất cả những gì tốt nhất trên đời dành hết cho cô ta. Có thể nói, cô ta lớn lên trong nhung lụa, vô ưu vô lo. Điều duy nhất khiến cô ta phiền não, có lẽ chính là yêu một người không nên yêu. Nhưng cô ta vốn tùy hứng, chỉ vì một chút tổn thương liền không màn hậu quả mà rời khỏi hoàng cung.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...