Chương 149: TG7 - Chương 149: Ban ngày làm chuyện bậy bạ (H)

Lạc Hoài Cẩn vừa đến, Yến Tuân đương nhiên không thể tiếp tục bàn luận với Nguyễn Kiều Kiều về chuyện trước đó, đành che giấu cảm xúc, đứng dậy cáo từ.

Chân trước Yến đại nhân vừa rời đi, nụ cười của Thái tử lập tức tắt ngấm, sắc mặt trầm xuống.

"Nàng quen biết Yến Tuân." Lạc Hoài Cẩn hỏi thẳng, giọng điệu không phải dò hỏi mà là khẳng định.

Ánh mắt Thái tử sắc bén như lưỡi dao, chỉ một cái liếc qua đã nhìn thấu sự tình. Nguyễn Kiều Kiều hơi sững sờ, vô tình xác nhận suy đoán của y.

Đôi mắt Lạc Hoài Cẩn thoáng tối lại, cảm giác khó chịu vừa rồi bỗng chốc nặng nề hơn, như có tảng đá đè lên ngực khiến y khó thở.

“Nàng chẳng lẽ là người của Yến Tuân?”

Trong bối cảnh triều đình và hậu cung luôn đấu đá lẫn nhau, Lạc Hoài Cẩn không khỏi suy nghĩ theo hướng âm mưu.

Nguyễn Kiều Kiều ngẩn ra, không biết phải trả lời thế nào. Quan hệ giữa cô và Yến Tuân đúng là khó mà giải thích rõ ràng.

Chỉ một thoáng do dự của cô cũng đủ khiến lồng ngực Lạc Hoài Cẩn thêm đè nén. Ánh mắt y sắc lạnh lướt qua đám cung nữ và thị vệ bên cạnh. Đám người lập tức hiểu ý, vội vàng lui ra ngoài, còn cẩn thận đóng cửa lại.

“Nói! Nàng với hắn có quan hệ gì?”

Không gian yên ắng như tờ. Lạc Hoài Cẩn bất ngờ túm chặt tay Nguyễn Kiều Kiều, kéo cô lại gần.

Nguyễn Kiều Kiều ngây người, y đột nhiên nổi giận như vậy là... ghen sao?

Dỗ dành đàn ông nóng nảy, cô có bí quyết!

Nguyễn Kiều Kiều lập tức chủ động vòng tay ôm lấy eo Lạc Hoài Cẩn, khuôn mặt nhỏ nhắn khẽ dụi vào ngực y, giọng nói mềm mại cất lên:

“Điện hạ, ta không trách ngài nghi ngờ ta, dù sao chúng ta quen biết chưa lâu...”

Lạc Hoài Cẩn cúi mắt nhìn người trong lòng, mềm mại như nước tựa sát vào y. Trước nay, không phải chưa từng có nữ nhân chủ động nhào vào lòng y. Những cung nữ toan tính trèo lên giường y hay những tiểu thư khuê các được đại thần tiến cử làm Thái tử phi đều không thiếu.

Y là Thái tử, việc chọn bạn đời luôn phải cẩn trọng, ghét nhất bị người tính kế, nên xưa nay luôn giữ mình trong sạch.

“Chứng minh cho ta xem.”

Hả?

Nguyễn Kiều Kiều ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt thâm trầm của Lạc Hoài Cẩn, không khỏi ngẩn ngơ. Y đột nhiên nói một câu như vậy là có ý gì?

Phải chứng minh như thế nào đây? Đánh người thì cô còn làm được, nhưng chuyện kia... cô chỉ biết “bạch bạch” thôi nha!

Chỉ một chút do dự của cô cũng khiến lòng nghi ngờ trong Lạc Hoài Cẩn càng thêm sâu, khí thế càng thêm áp bức bức người.

Y bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, lực đạo mạnh mẽ như gọng kìm siết chặt khiến xương cốt cô như muốn kêu răng rắc. Ánh mắt lạnh lẽo, uy áp đáng sợ bao trùm lấy cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...