Chương 153: TG7 - Chương 153: Công chúa tức đến phát điên

Lạc Tuyết toàn thân run rẩy, bị câu hỏi của Lạc Hoài Cẩn làm cho nghẹn lời, nhất thời không biết phải đối đáp thế nào.

Đúng lúc này, Mộ Dung Diễn cũng xuất hiện. Vừa thấy cảnh bốn người giằng co, hắn thoáng khựng lại.

Nhìn thấy Mộ Dung Diễn, Lạc Tuyết như tìm được chỗ dựa, lập tức tiến lên ôm lấy tay hắn, chỉ vào Nguyễn Kiều Kiều, bĩu môi cáo trạng một cách đầy ấm ức:

“Ả giả mạo ta! Thái tử ca ca cũng không giúp ta! Bọn họ cùng hùa nhau bắt nạt ta!”

Từ nhỏ, Lạc Tuyết đã được Hoàng đế cưng chiều hết mực, yêu thương như báu vật, lại thêm Mộ Dung Diễn luôn nuông chiều sau khi nàng ta rời cung, vì thế tính cách có phần bướng bỉnh, kiêu kỳ. Giờ đây, khi phát hiện có kẻ cả gan giả mạo mình, nàng ta chỉ muốn tìm người giúp trút giận, lập tức đuổi đi kẻ đáng ghét kia!

Thế nhưng, điều nàng ta không ngờ là Mộ Dung Diễn lại không hề bênh vực mình như trước. Trái lại, hắn rút tay ra, nhìn nàng ta với ánh mắt phức tạp, giọng điệu trầm thấp mà bất đắc dĩ:

“Lạc Tuyết, đừng gây chuyện nữa. Nàng ấy làm thế thân cho nàng là để giúp nàng.”

Cái gì?

Lòng Lạc Tuyết như bị một đòn giáng mạnh. Bởi vì… Mộ Dung Diễn vậy mà lại trách nàng ta! Giọng điệu của hắn rõ ràng là đang nói nàng ta vô lý!

Hắn không đứng về phía nàng ta ư!

Sao có thể như vậy?

Nàng ta với Thái tử ca ca vốn chẳng thân thiết, Yến Tuân thì vì không được nàng ta chọn mà sinh lòng oán giận. Hai người bọn họ không để ý tới nàng ta, nàng ta còn có thể hiểu được.

Nhưng Mộ Dung Diễn sao có thể như vậy?

Nàng ta đã rời khỏi hoàng cung, bất chấp tất cả chỉ để được ở bên hắn!

Vì hắn, nàng ta đã hy sinh quá nhiều, thậm chí còn chấp nhận thân phận thiếp thất không danh không phận.

Nàng ta đường đường là công chúa!

“Mộ Dung Diễn, ngươi đúng là kẻ vô tình vô nghĩa!”

Lạc Tuyết giận đến mức toàn thân run lên, chưa bao giờ nàng ta cảm thấy nhục nhã như thế này. Hắn vậy mà dám khiến nàng ta mất mặt trước Thái tử ca ca, Yến Tuân và cả kẻ giả mạo kia!

Cơn giận bốc lên đầu, Lạc Tuyết mất đi lý trí, giơ tay lên, tức tối tát mạnh về phía Mộ Dung Diễn.

“Chát!”

Tiếng bạt tai vang lên chát chúa, khiến tất cả mọi người sững sờ.

Ngay cả Lạc Tuyết cũng hoảng hốt. Nhìn sắc mặt lập tức sa sầm của Mộ Dung Diễn, nàng ta thoáng chột dạ nhưng vẫn gắng giữ khí thế công chúa, lớn tiếng mắng:

“Mộ Dung Diễn, ngươi đúng là kẻ vô tình! Ta vì ngươi mà ngay cả thân phận công chúa cũng không cần nữa, vậy mà ngươi lại đối xử với ta như vậy!”

Ba người còn lại không ai có ý định can ngăn, rõ ràng đều chọn đứng ngoài cuộc.

Nguyễn Kiều Kiều muốn lùi lại để tránh đi, nhưng vừa cử động đã bị Lạc Tuyết phát hiện. Nàng ta nhìn mà lửa giận bốc lên đầu, trong lòng tràn đầy ghen tuông và oán hận. Rõ ràng nàng ta mới là công chúa, vậy mà tất cả bọn họ lại bảo vệ nữ nhân này!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...