Chương 160: TG7 - Chương 160: Mở to mắt ra nhìn cho rõ, rốt cuộc ta là ai?
Vì gắng sức nhẫn nhịn quá mức, trán Yến Tuân bắt đầu rịn mồ hôi. Hắn ta nghiến chặt răng, lục lọi khắp người, cuối cùng lấy ra một túi thơm đeo bên hông, bên trong có giấu một viên thuốc.
Đó là viên độc dược hắn ta đã chuẩn bị từ trước, phòng khi bị bắt vào ngục. Loại thuốc này phát tác rất nhanh, tuy không lập tức lấy mạng, nhưng độc tính cực mạnh, sẽ gây tổn hại nghiêm trọng đến thân thể. Đó là biện pháp cuối cùng, chỉ dùng khi đã không còn đường lui.
Dù lát nữa có ai xông vào được đi nữa, thì một kẻ đã trúng độc, thần trí mơ hồ như hắn ta, còn có thể làm gì được công chúa?
Yến Tuân siết chặt viên thuốc trong lòng bàn tay, vừa định đưa lên miệng nuốt xuống, thì bất ngờ một bàn tay mềm mại nắm lấy tay hắn.
Lạc Tuyết?
Yến Tuân cau mày, cảm thấy ghê tởm, toan gạt phắt nữ nhân kia ra thì chợt nghe một tiếng cười khẽ vang lên.
Tuy tinh thần hắn ta lúc này đã bắt đầu rối loạn, nhưng tiếng cười ấy lại khiến lòng hắn ta bất giác thấy quen thuộc và dịu lại.
“Tên cẩu quan như ngài, không ngờ tính tình lại cứng đầu đến thế.”
Nguyễn Kiều Kiều từ hệ thống đã biết rõ chuyện xảy ra. Ban đầu cô chỉ định xem như một trò vui. Tất nhiên, nói là hoàn toàn không để tâm thì không đúng. Dù sao, Yến Tuân này tuy tính tình khó chịu, nhưng thân thể hắn ta lại rất hợp gu cô.
Yến Tuân sững người, bàn tay khẽ run.
Hắn ta có chút không thể phân biệt rõ - nữ nhân đang đứng trước mắt, chẳng lẽ chỉ là ảo ảnh của nữ nhân mà hắn ta ngày đêm tưởng nhớ?
Rất nhanh sau đó, hắn ta nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy phân phó với người đứng bên cạnh:
“Còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mau cứu lại thể diện cho đại nhân các ngươi đi!”
“Rõ!”
Ngay sau đó, có người tiến lên đỡ lấy Yến Tuân.
“Đại nhân, xin hít một hơi.”
Một chiếc bình sứ nhỏ được đưa đến sát mũi hắn ta. Một luồng mùi cay nồng, hăng hắc xộc vào, theo hơi thở tràn vào phổi, khiến thân thể đang nóng rực của Yến Tuân thoáng chốc hạ nhiệt. Hắn ta dần lấy lại tỉnh táo.
Yến Tuân cầm lấy bình ngửi, nhẫn nhịn mùi hôi tanh khó chịu, hít sâu thêm mấy hơi, cố gắng áp chế dược tính đang bốc lên trong người.
Khi xác nhận Nguyễn Kiều Kiều thực sự đang đứng trước mặt mình, bao nhiêu cảm xúc đè nén bấy lâu trong lòng hắn ta bất giác trào dâng. Yến Tuân không kìm được, liền muốn ôm nàng vào lòng. Nào ngờ, lại bị đối phương ghét bỏ, che mũi thối lui nhanh ra sau.
“Thối quá! Tránh xa ta một chút!”
Ngay sau đó, thuộc hạ của Yến Tuân lại một lần nữa tận mắt chứng kiến cảnh đại nhân nhà mình bị chê bai đến mức không còn chút thể diện nào.
À…
Bọn họ chỉ đành cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, coi như chưa thấy gì.
Bình luận