Chương 171: TG8 - Chương 171: Bay ra khỏi lồng sắt

Sa đọa cũng tốt, trầm luân cũng vậy, dù sao đã như vậy, bọn họ trước đây có bao nhiêu căm ghét Nguyễn Thừa An cầm thú, giờ phút này liền có bấy nhiêu khinh thường chính mình.

Nguyễn Thừa Minh cùng Nguyễn Thừa Giác cho dù lại bị dục vọng thiêu đốt đến thèm khát không nguôi, cũng không đành lòng để Nguyễn Kiều Kiều chịu dù chỉ nửa phần khổ sở và uất ức.

Cho nên khi Nguyễn Thừa Minh đưa Nguyễn Kiều Kiều lên đến cao trào, hắn ta chỉ mím môi, lặng lẽ mặc lại quần áo, mặc kệ nơi giữa hai chân vẫn còn căng cứng. Còn Nguyễn Thừa Giác ở bên cạnh, chỉ dùng môi lưỡi hôn môi để giúp Kiều Kiều thêm hưng phấn, thì cũng không khá hơn, giữa háng cứng đến nhọn hoắt. Hai người bọn họ, một người thay tấm ga giường và vỏ chăn đã vấy bẩn, một người hầu hạ Nguyễn Kiều Kiều rửa ráy sạch sẽ, lau khô tóc, đắp chăn cho cô rồi dỗ cô ngủ. Sau đó, cả hai mới trở về phòng riêng, lặp đi lặp lại việc hồi tưởng lại cảnh tượng đầy sắc tình và quyến rũ khi nãy, rồi tự mình dùng tay giải tỏa dục vọng.

_____

“Cô Tô, chào buổi sáng.”

Tô Tuyết nhìn thiếu nữ tươi tắn, thanh tú đang mỉm cười, cố gắng kiềm nén những cảm xúc phức tạp đang dâng trào trong lòng. Cô ta chỉ có thể gượng gạo đáp lại bằng một nụ cười.

Đêm hôm đó, chỉ một khoảnh khắc vô tình trông thấy cảnh ấy, lòng dạ cô ta liền rối bời, như bị một nỗi ám ảnh bủa vây suốt mấy ngày liền.

Tuy nhiên, cô ta lại nghĩ giống như ba anh em nhà họ Nguyễn, rằng thiếu nữ này về mặt tình cảm thật sự rất ngây thơ, căn bản không hiểu được ý nghĩa hành động của Nguyễn Thừa An.

Nhưng điều khiến Tô Tuyết giận hơn chính là cảm giác ghen tị. Cô ta ghen với cô bé này. Thậm chí, khi trở về nhà, cô ta trằn trọc mãi không thể ngủ. Ban đầu chỉ là cảm xúc hỗn loạn như một cơn ác mộng, nhưng rồi cô ta không kiềm chế được mà tự an ủi bản thân, song lại không hề cảm thấy dễ chịu.

Cô ta hy vọng Nguyễn Thừa An cũng có thể đối xử với cô ta như đã đối xử với cô bé kia, đem dương vật cứng nóng kia đâm vào nơi trống rỗng đang khát khao của cô ta, an ủi thân thể đang rạo rực bất an này.

Tô Tuyết không phải người ngốc. Cô ta biết nếu mình vạch trần hành vi của Nguyễn Thừa An trước mặt cô bé kia, thì chắc chắn hắn sẽ không để yên cho cô ta.

Càng cố gắng kiềm chế, Tô Tuyết lại càng thấy ngột ngạt, khó mà yên lòng.

“Cô Tô, hôm nay sao trông cô lạ vậy?” Nguyễn Kiều Kiều nhìn vào mắt Tô Tuyết, nghi hoặc hỏi.

Tô Tuyết cắn môi. Cô ta nghĩ có thể nói bóng gió một chút. Dù sao nếu che giấu khéo léo, cô bé này cũng sẽ không nhận ra gì đâu. Cô bé đơn thuần đến thế mà.

Vì thế, Tô Tuyết mở máy hát như một cái cớ, rồi bịa ra một câu chuyện, nói rằng ba cô ta không đồng ý cho cô ta và bạn trai qua lại. Bởi từ nhỏ, ba cô ta rất yêu thương cô ta, ông hay ghen tuông và luôn gây khó dễ cho bạn trai của cô ta, khiến cô ta cảm thấy rất khó xử.

Nghe vậy, Nguyễn Kiều Kiều quả đúng là một thiên sứ nhỏ, lập tức đồng cảm và tỏ ra buồn bã vì bản thân cũng từng trải qua chuyện tương tự.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...