Chương 173: TG8 - Chương 173: Cãi nhau

Rốt cuộc thì cô bé này đang có ý gì chứ?

Tâm trạng của Tần Mục Nhiên trong khoảnh khắc ấy trở nên rối bời.

Nguyễn Kiều Kiều bất ngờ hôn lén thành công, chỉ là một nụ hôn lướt nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, sau đó cũng không có thêm hành động gì nữa.

“Anh sao vậy? Anh Mục Nhiên? Anh không thích em hôn anh à?”

Tựa như cảm nhận được phản ứng không bình thường của Tần Mục Nhiên, cô bé cất tiếng hỏi bằng giọng ngây thơ vô tội.

Tần Mục Nhiên chợt nhớ đến những gì Tô Tuyết từng nói về cô bé. Từ nhỏ đã sống tách biệt trong nhà, hầu như không tiếp xúc với người ngoài.

Không nhận được câu trả lời từ anh, Nguyễn Kiều Kiều dường như có chút không vui, lẩm bẩm:

“Nhưng mỗi lần em hôn ba ba, ba ba đều rất vui. Còn sẽ hôn lại em, hôn tới mức môi em tê rần luôn rồi.”

Tần Mục Nhiên lại sững người lần nữa. Anh còn chưa kịp suy nghĩ kỹ về ý nghĩa trong lời nói của cô bé thì cả hai đã vô thức bước ra khỏi nhà ma từ lúc nào không hay.

Vừa ra đến bên ngoài, Nguyễn Kiều Kiều lập tức buông tay anh ra, vui vẻ nhảy chân sáo chạy tới quầy bán kẹo bông gòn.

Tô Tuyết và cậu nam sinh kia ra chậm hơn một chút. Khi họ bước ra, sắc mặt của Tô Tuyết và cậu ta đều có chút kỳ lạ.

Tô Tuyết thật sự không rõ mình đã sai ở đâu. Cô ta luôn nghĩ người đi bên cạnh là Tần Mục Nhiên. Hơn nữa, trong bầu không khí căng thẳng, u ám của nhà ma, hai người có tiếp xúc thân thể khiến cô ta bất giác sinh ra cảm xúc mãnh liệt.

Đây cũng là điều khiến Tô Tuyết vô cùng bối rối. Từ sau ngày rời khỏi nhà họ Nguyễn, cô ta bắt đầu cảm thấy bản thân không còn bình thường nữa. Trong đầu lúc nào cũng xuất hiện những hình ảnh kiều diễm đầy sắc tình, thậm chí còn mơ thấy giấc mộng xuân, sáng tỉnh dậy thì giữa hai chân đã ướt đẫm.

Nếu là Tần Mục Nhiên mở lời, cô ta cũng không ngại tiến thêm một bước cùng anh.

Tô Tuyết vẫn còn tỉnh táo. Tình cảm cô ta dành cho Nguyễn Thừa An chỉ dừng lại ở sự ngưỡng mộ. Hắn là kiểu người khiến người ta khát khao vì khí chất cao quý, nhưng suy cho cùng cũng chỉ là một phút mê muội nhất thời. Hắn có thể là người tình, nhưng tuyệt đối không thể là chồng.

Còn Tần Mục Nhiên thì khác. Anh là người mà cô ta đã dành bao năm để tìm hiểu, yêu thương và đặt hết kỳ vọng, dự định sẽ nắm tay đi suốt đời.

Cô ta và Tần Mục Nhiên tiến triển rất chậm, đến giờ cũng chỉ mới dừng lại ở một nụ hôn nhạt nhẽo. Nghĩ đến đây, cô ta có chút ngượng ngùng, nhưng cũng cảm thấy con gái hoàn toàn có thể chủ động.

Vì vậy, vừa rồi cô ta cố ý giả vờ bị dọa sợ, từ phía sau ôm lấy anh, để cơ thể mình áp sát vào người anh, cọ nhẹ mấy lần khiến “Tần Mục Nhiên” lập tức cảm nhận được sự nóng bỏng ấy.

Khi cô ta còn đang hoang mang vì sao Tần Mục Nhiên dạo này lại gầy đi rõ rệt, thì bỗng nghe thấy tiếng anh vang lên từ phía trước.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...