Chương 174: TG8 - Chương 174: Bắt gian ở thư viện
Tần Mục Nhiên giữ nguyên vẻ mặt châm biếm, giọng điệu cũng đầy nghiêm túc khiến Tô Tuyết đỏ mặt tía tai. Thế nhưng, trong lòng cô ta lại không cam tâm làm ngơ hay bỏ qua.
“Tô Tuyết, Nguyễn Thừa An không phải người tầm thường. Huống chi anh ta lại cưng chiều cô bé ấy đến vậy. Một khi chuyện có liên quan đến cô bé ấy, càng phải cẩn trọng từng ly từng tí, nếu sơ suất sẽ tự rước họa vào thân."
Tần Mục Nhiên không hiểu vì sao Tô Tuyết lại không nhìn ra điều này. Cô ấy cứ một mực làm theo ý mình mà chẳng chịu nghe lời khuyên của anh. Anh chỉ còn biết nhắc thêm vài câu, nhưng Tô Tuyết lại chẳng vừa lòng trước sự lạnh lùng và quá lý trí của anh. Sắc mặt cô ta sa sầm, đôi môi mím chặt, song vẫn không nói gì.
Bầu không khí giữa hai người dần trở nên căng thẳng. Suốt quãng đường trở về, cả hai đều im lặng không thốt một lời.
Tô Tuyết nhanh chóng cảm thấy hối hận, bởi trước đây chính cô ta là người chủ động theo đuổi Tần Mục Nhiên. Mặc dù hai người chưa từng thân thiết như những cặp đôi thực sự, nhưng tính cách lạnh lùng của Tần Mục Nhiên vốn dĩ đã khiến mối quan hệ này trở nên mơ hồ. Co ta lo rằng, giống như nhiều đôi khác, cuối cùng họ cũng sẽ chia tay vì khoảng cách không thể san lấp.
Cô ta không muốn điều đó xảy ra, nên đã nghĩ đến chuyện sẽ chủ động xin lỗi.
Nhưng rồi, cô ta lại bắt gặp cảnh tượng bạn trai mình đang thân mật bên Nguyễn Kiều Kiều.
Ngay khoảnh khắc đó, Tô Tuyết gần như muốn bùng nổ vì tức giận. Trước mặt cô ta, Tần Mục Nhiên - người luôn lý trí và điềm tĩnh, lại không kiềm chế được mà ôm hôn Nguyễn Kiều Kiều. Hai người quấn lấy nhau, môi lưỡi giao triền, phát ra những âm thanh đầy ám muội. Ngón tay thon dài của anh còn lén lút luồn vào ngực Nguyễn Kiều Kiều, động tác ấy dù bị lớp áo che phủ nhưng vẫn nhìn thấy rõ ràng.
Tần Mục Nhiên chưa từng hôn cô ta như vậy, cũng chưa từng để cô ta nhìn thấy vẻ mặt như thế, một gương mặt như thể muốn nuốt chửng Nguyễn Kiều Kiều vào trong.
Hơn nữa, đây lại là thư viện, một nơi công cộng. Hành động này tuyệt đối không phải là Tần Mục Nhiên mà cô ta từng biết.
Thật sự quá mỉa mai!
Tô Tuyết cắn chặt môi đến mức đau rát. Trong lòng cô ta vừa phẫn nộ vừa căm hận, muốn lập tức bước tới xé đôi hai người kia ra. Nhưng đúng lúc ấy, một ý nghĩ khác bất ngờ lóe lên trong đầu cô ta.
Tô Tuyết lấy điện thoại ra, lặng lẽ ghi lại cảnh tượng trước mắt. Sợ bị phát hiện, cô ta chỉ liếc thêm một lần, rồi nhanh chóng rời đi.
Tần Mục Nhiên thực ra vẫn rất tỉnh táo. Anh biết mình đang làm gì. Đây tuyệt đối không phải là chuyện anh sẽ làm trước kia. Một người luôn tự hào về khả năng kiểm soát bản thân như anh, hôm nay lại đánh mất lý trí.
Thiếu nữ này quả nhiên có độc!
Anh thậm chí có thể hiểu được Nguyễn Thừa An.
Thật ra, họ chỉ mới gặp nhau lần thứ hai. Lần này là khi Tần Mục Nhiên vô tình thấy Nguyễn Kiều Kiều trong khuôn viên trường. Lúc ấy, cô đang bị một nam sinh tiến lại gần. Cô trông vừa bối rối vừa ngơ ngác, và khi anh bước tới đẩy nam sinh đó đi, ánh mắt cô nhìn anh như thể anh là người đã cứu cô khỏi một con quái vật.
Bình luận