Chương 176: TG8- Chương 176: Anh làm đủ chưa?

Ánh nắng vàng rực rỡ ban trưa xuyên qua khung cửa sổ cao rộng của thư viện, dần chuyển thành ánh hoàng hôn đỏ rực, nghiêng nghiêng chiếu vào như bàn tay dịu dàng đang vuốt ve đôi nam nữ đang quấn quýt bên nhau.

“Anh Mục Nhiên, anh làm xong chưa?”

Thiếu nữ đã mệt đến mức không còn hơi sức để nói, vẻ tươi cười rạng rỡ nơi khóe mắt, đuôi mày giờ đây cũng lộ rõ vẻ uể oải, rã rời.

Câu hỏi này cô đã lặp lại không biết bao nhiêu lần. Cô thật sự không hiểu tại sao tên này lại có thể dai dẳng đến vậy. Rõ ràng những cử chỉ nũng nịu, giận dỗi của cô anh đều nhìn ra, vậy mà vẫn không chịu dừng lại.

Động tác của anh vô cùng cẩn thận, nhẹ nhàng xoa nắn chậm rãi. Ngay cả từng chút xoay chuyển cũng hết sức chú ý đến mức độ và lực đạo, khiến cơ thể mềm mại của cô rã rời tay chân. Cánh tay trắng muốt như dây leo quấn lấy người anh đã không còn chút sức lực nào, chỉ có thể mềm nhũn tựa vào, bám lấy anh. Mỗi lần anh ra vào sâu hơn, cơ thể cô lại khẽ phát ra tiếng thở nhẹ đầy mê hoặc. Chỉ là về sau, nơi giao hợp giữa hai người đã trở nên ướt át đến mức khó nói thành lời. Nơi ấy của cô, dường như cũng từng được ai đó dịu dàng vỗ về như thế, sớm đã quen với kiểu dây dưa không dứt này. Thật ra không hề đau, chỉ là tê mỏi đến mức không chịu nổi.

“Anh Mục Nhiên, em mệt rồi... đói, còn khát nữa...”

Cô quả thật là một cô bé đáng thương. Ánh mắt và giọng nói không hề mang theo chút oán trách nào, thậm chí còn tỏ ra cảm thông cho việc anh đã “nếm được vị ngon” nên mới không biết mệt mà cứ tiếp tục như vậy.

Thế nhưng, giờ đây cô thực sự không chịu nổi nữa rồi.

Thấy Tần Mục Nhiên có hơi khựng lại, dường như còn định dỗ dành để cô ráng chịu thêm một chút, Nguyễn Kiều Kiều lập tức chu đôi môi mềm mềm, hồng hồng:

“Em muốn đi tiểu! Bây giờ em muốn đi tiểu ngay!”

Sắc mặt Tần Mục Nhiên lập tức đỏ bừng. Anh chưa từng nghĩ mình lại có thể trở thành kẻ cầm thú đến mức như vậy. Thế mà... thế mà lại ép một thiếu nữ đến mức này…

“Anh bế em đi.”

Lúc này thư viện đã đóng cửa, nhưng Tần Mục Nhiên không chút lo lắng. Anh có chìa khóa, hơn nữa xung quanh cũng vắng vẻ yên tĩnh, vì vậy anh đã làm ra chuyện mà trước đây đến cả nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Anh bế thiếu nữ đang mềm nhũn như nước xuân đang tựa vào người mình, ôm thẳng vào nhà vệ sinh, rồi đặt cô ngồi xuống bồn cầu.

“Anh ra ngoài đi!”

Nguyễn Kiều Kiều tức giận trừng mắt liếc Tần Mục Nhiên một cái.

Ai mà ngờ được tên này lại có thể không biết điểm dừng đến thế!

Tần Mục Nhiên rốt cuộc cũng không phải là kẻ biến thái. Anh cẩn thận đóng cửa lại, sau đó ngoan ngoãn đứng đợi bên ngoài.

Nguyễn Kiều Kiều giải quyết xong nhu cầu cá nhân, vừa đứng dậy khỏi bồn cầu liền cảm thấy hai chân mềm nhũn, trong lòng bực bội không thôi!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...