Chương 178: TG8 - Chương 178: Bốn người đàn ông
Nguyễn Thừa Thư quả thật đã làm như vậy. Y nắm lấy bàn tay nhỏ bé, mềm mại như bông của Nguyễn Kiều Kiều, ép cô đánh liên tục vào mặt y, vừa làm vừa không ngừng xin lỗi.
"Anh hai sai rồi... Kiều Kiều... anh hai sai thật rồi... đừng giận anh hai nữa được không?" Nguyễn Thừa Thư khom lưng cúi đầu dỗ dành, chỉ hận không thể quỳ xuống trước mặt cô.
Thấy Nguyễn Thừa Thư biết lỗi, Nguyễn Kiều Kiều cũng không so đo nữa, chẳng muốn mất thời gian đôi co với y ở đây.
"Được rồi, em phải về nhà." Cô nín khóc, mỉm cười.
Nguyễn Thừa Thư nào dám chậm trễ, lập tức đưa thiếu nữ về nhà.
Chỉ là... nơi giữa hai chân y vẫn cương cứng, vô cùng khó chịu. Dù đã về đến nhà nhưng vẫn chưa dịu bớt.
“Kiều Kiều, em xuống trước đi, anh hai ngồi lại trong xe một lát.”
Nguyễn Thừa Thư dừng xe lại, giọng khàn khàn cất lời.
Trong xe không bật đèn, khuôn mặt đẹp trai của Nguyễn Thừa Thư chìm trong bóng tối, y cũng không nhìn cô.
Nguyễn Kiều Kiều tháo dây an toàn, đặt tay lên cửa xe, vốn định xuống thì lại nghiêng đầu liếc y một cái. Không hiểu sao, cô cảm thấy bộ dạng này của Nguyễn Thừa Thư trông có chút đáng yêu, ý xấu lập tức trỗi dậy, muốn trêu chọc y.
Cô bất ngờ cúi người xuống, hai chân dang ra, ngồi khóa chặt lên người Nguyễn Thừa Thư. Đồng thời, hai tay cô ôm lấy mặt y, không cho y né tránh ánh mắt mình.
Thân thể hai người chạm vào nhau trong khoảnh khắc khiến không gian vốn đã chật hẹp nay càng trở nên chật chội hơn. Không khí trong xe lập tức trở nên ngột ngạt.
Với Nguyễn Thừa Thư, đó là một cảm giác áp lực vô cùng lớn, đến từ thân hình nhỏ nhắn đáng yêu đang phủ lên người y.
"Anh hai..." Nguyễn Kiều Kiều vòng tay qua cổ y, khẽ thổi một hơi vào tai.
Nguyễn Thừa Thư chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ như tượng đá, nhưng trong cơ thể lại như có luồng điện tê dại đang lan khắp.
Nguyễn Kiều Kiều ôm lấy mặt Nguyễn Thừa Thư, cúi đầu xuống, bất ngờ cắn nhẹ lên môi mỏng của y, hàm răng trắng tinh cắn chặt vào da thịt mềm mại nơi môi.
Cơn đau truyền đến khiến Nguyễn Thừa Thư có cảm giác như bị một con vật nhỏ gặm nhấm da thịt, thế nhưng trong lòng Nguyễn Thừa Thư lại dâng lên một cảm giác mê say khó tả.
Kiều Kiều là người chủ động hôn y…
“Há miệng ra.”
Nguyễn Kiều Kiều buông môi y ra, giọng điệu chẳng khác gì một bà cụ non đang ra lệnh. Nhưng Nguyễn Thừa Thư lại vui vẻ nghe theo, ngoan ngoãn hé môi. Nguyễn Kiều Kiều lập tức phủ môi mình lên môi y lần nữa, đầu lưỡi khẽ liếm qua vết thương trên môi. Vừa nãy cô thật sự không nương tay, đã cắn rách môi Nguyễn Thừa Thư, trong miệng vương chút vị máu tanh. Đầu lưỡi của Nguyễn Kiều Kiều linh hoạt như một con rắn nhỏ chui vào khoang miệng y.
“Anh hai…ôm em…”
Cô chỉ nói một câu, giọng đầy mệnh lệnh. Nguyễn Thừa Thư lập tức đưa hai tay ôm chặt lấy cô, nửa thân trên của hai người dán chặt vào nhau, như thể muốn hòa làm một thể.
Bình luận