Chương 179: TG8 - Chương 179: Anh hai, lại sâu hơn chút!

Thiếu nữ trần truồng nằm trên giường, thân thể trắng như tuyết thả lỏng tự nhiên. Đường cong uyển chuyển, vòng eo thon thả mềm mại. Từ eo trở lên, ánh mắt dừng lại nơi hai bầu ngực căng đầy, đầu vú ửng hồng như trái ngọt chín mọng mê người, khiến người không khỏi nghẹn thở, máu nóng lập tức dâng trào.

Thấy cả bốn người đàn ông đều nhìn chằm chằm vào mình, Nguyễn Kiều Kiều bướng bỉnh dang rộng hai chân, để lộ ra hai cánh môi hồng nhạt. Cô đưa tay thăm dò giữa hai chân, ngay trước mặt bốn người đàn ông, chậm rãi vuốt ve, xoa nắn âm vật non mềm của chính mình.

Bọn họ trơ mắt nhìn thiếu nữ với ánh mắt ngây thơ, vô tội đang thủ dâm ngay trước mặt. Nhìn ngón tay trắng muốt của cô ra sức xoa nắn nơi mẫn cảm, cô bỗng nhíu mày, ngẩng đầu nhìn họ. Đôi mắt ngấn nước, mơ màng mà đượm vẻ oán hận, đôi môi khẽ bĩu ra, giọng điệu mang theo bất mãn trách móc:

“Đều tại ba ba!”

Đối mặt với ánh nhìn oán trách của cô, Nguyễn Thừa An chỉ cảm thấy ngực như bị bóp nghẹt.

“Mọi người ra ngoài hết đi! Con muốn anh hai ở lại!”

Nguyễn Kiều Kiều thấy cả bốn người đàn ông vẫn đứng ngây ra đó, lập tức tức giận đến mức giậm mạnh chân một cái, rồi túm lấy chiếc gối trên giường ném thẳng về phía Nguyễn Thừa An.

Thấy mấy người vẫn đứng yên bất động, Nguyễn Kiều Kiều không hề e dè nhảy xuống giường với tấm thân trần, cặp mông tròn lộ rõ, hai bầu ngực trắng như tuyết trước ngực rung lên theo từng cử động. Do động tác mạnh mẽ, nơi ấy nhấp nhô, dậy sóng như những làn sữa khuấy động lòng người.

Sau đó, cô thản nhiên đẩy ba người đàn ông ra ngoài. Nguyễn Thừa An, Nguyễn Thừa Minh và Nguyễn Thừa Giác cứ thế bị cô đẩy ra khỏi phòng một cách bị động, rồi cánh cửa lập tức đóng sầm lại trước mắt họ.

Kiều Kiều chỉ giữ lại một mình Nguyễn Thừa Thư trong phòng, đuổi cả ba người còn lại ra ngoài. Nghĩ đến hành động tự an ủi của cô lúc trước, cùng ánh mắt oán trách dành cho Nguyễn Thừa An, dù có chậm hiểu đến mấy, họ cũng nhận ra em ấy muốn làm gì.

“Tạch” một tiếng, lửa giận và lòng đố kỵ đồng loạt bùng cháy trong cơ thể, thiêu đốt đến mức đầu óc choáng váng, nóng bừng, chỉ hận không thể đá tung cánh cửa đang đóng chặt kia thành từng mảnh.

Thế nhưng, nghĩ tới việc không có lý do chính đáng để ngăn cản, nếu làm liều sẽ chỉ khiến lộ ra một tín hiệu nguy hiểm, để Kiều Kiều nhận ra rằng... hành vi giữa em ấy và bọn họ là sai trái.

Không! Tuyệt đối không thể để em ấy biết được!

Ba người đàn ông vẫn đang kịch liệt giằng co trong suy nghĩ. Cách một cánh cửa, bên trong đã nhanh chóng vọng ra tiếng thở dốc kiều mị, lẫn lộn với tiếng thở gấp đầy dục vọng của đàn ông.

Thỉnh thoảng còn có thể nghe thấy Nguyễn Thừa Thư trong cơn động tình gọi tên thiếu nữ, xen lẫn tiếng thiếu nữ ra lệnh bằng giọng điệu vừa nũng nịu, vừa ám muội.

“Anh hai…sâu hơn nữa, ưm….a”

Quả thật là tự ngược đãi bản thân!

Nguyễn Thừa Minh và Nguyễn Thừa Giác trước đây đã từng cùng nhau chia sẻ, nên tuy vô cùng bất mãn nhưng vẫn còn có thể chấp nhận được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...