Chương 180: TG8 - Chương 180: Từ từ, đêm còn dài

Năm phút?

Rõ ràng câu nói ấy đang đả kích lòng tự trọng đàn ông của Nguyễn Thừa Thư!

Nhưng y có thể làm gì bây giờ? Đánh không được, mắng cũng không xong, mà bên ngoài còn có ba người đàn ông khác đang xếp hàng chờ tới lượt!

Nguyễn Thừa Thư nghẹn khuất, âm thầm thở dài.

Năm phút thì năm phút! Dù sao tương lai còn dài mà!

Nghĩ vậy, Nguyễn Thừa Thư cúi người, áp lên thân thể mềm mại quyến rũ của thiếu nữ. Bàn tay to tách một chân cô ra, dương vật cọ vào cửa động ướt át, rồi chỉ với một lần trầm người, y lập tức tiến sâu, đâm thẳng tới tận cùng trong âm đạo, khiến Nguyễn Kiều Kiều khẽ rên một tiếng.

Nhưng trong lòng Nguyễn Thừa Thư vẫn không khỏi để bụng câu nói vô tư năm phút của cô. Vì thế, lần này động tác của y cố ý chậm rãi, chậm đến mức khiến Nguyễn Kiều Kiều có thể cảm nhận rõ từng đường gân lồi lõm trên thân dương vật khi cọ xát trong cơ thể, làm dục vọng vốn đã được thỏa mãn của cô lại lần nữa bùng lên mãnh liệt.

Không chịu nổi nữa!

“Anh hai, sâu thêm chút nữa... nhanh hơn một chút... Ưm a...”

Nguyễn Kiều Kiều rên rỉ van nài. Vốn dĩ cô không định dùng sức, nhưng giờ phút này hai tay lại chủ động bám chặt lấy cánh tay rắn chắc của Nguyễn Thừa Thư, thân mật rúc vào lòng y.

Đúng như cô mong muốn, Nguyễn Thừa Thư trong nháy mắt liền dốc hết sức lực, điên cuồng va chạm, tiếng "bạch bạch bạch" vang lên liên hồi. Nguyễn Kiều Kiều không nhịn được muốn bật tiếng kêu, nhưng Nguyễn Thừa Thư nghĩ tới ba người đàn ông ngoài cửa có lẽ vẫn chưa rời đi, vì lòng ghen tuông sâu sắc, không muốn để tiếng rên êm ái này lọt vào tai bọn họ, liền cúi xuống, dùng đôi môi mỏng của mình bịt chặt đôi môi đỏ hé mở của cô. Đầu lưỡi y mạnh mẽ đẩy lưỡi nhỏ của cô, khiến cô không còn đường lui.

“Ưm...”

Sự chiếm hữu mạnh mẽ bất ngờ của Nguyễn Thừa Thư khiến Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy thỏa mãn tột cùng. Hai chân cô cũng vô thức quấn lấy eo y, theo động tác ra vào dồn dập của y, tựa như cành liễu mềm mại quấn quanh thân cây cứng cỏi, nhẹ nhàng đung đưa theo nhịp điệu cuồng nhiệt.

Âm thanh "nhóp nhép" vang vọng trong không khí, tiếng nước va chạm càng lúc càng mãnh liệt. Hai người hòa quyện khiến nơi giao hợp trở nên dính nhớp, ướt át không chịu nổi. Thực ra, Nguyễn Thừa Thư đã bắn ra một lần, nhưng y giảo hoạt tới mức ngay lập tức cúi xuống ngậm lấy đầu vú của Nguyễn Kiều Kiều, cơn đau xen lẫn tê dại truyền đến làm thiếu nữ mất tập trung. Đồng thời, y khéo léo dùng ngón tay thay thế cho dương vật, tiếp tục ra vào trong âm đạo non mềm, không ngừng trêu chọc dục vọng đang dâng trào của cô.

Sau một hồi thao tác như vậy, dương vật của y cũng nhanh chóng cương cứng trở lại. Nguyễn Thừa Thư rút ngón tay ra, thuận thế đem dương vật thô dài, cứng rắn, một lần nữa đâm sâu vào nơi non mềm ướt át, khiến Nguyễn Kiều Kiều ngây thơ hoàn toàn không kịp phản ứng, để rồi y lại bắn ra thêm một lần nữa.

Năm phút trôi qua, mười phút cũng qua... ba mươi phút cũng dần trôi…

Nguyễn Kiều Kiều dù bị nhan sắc mê hoặc mà nhất thời không nhận ra mưu kế của Nguyễn Thừa Thư, lúc sau cũng dần dần tỉnh táo lại.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...