Chương 182: TG8 - Chương 182: Người đàn ông bên kia cửa sổ

Tô Tuyết với vẻ mặt hoảng hốt bước ra từ thư phòng của Nguyễn Thừa An, một mạch đi thẳng ra cổng lớn nhà họ Nguyễn.

Lúc này, Nguyễn Kiều Kiều đang đứng bên cửa sổ, thấy rõ dáng vẻ thất thần, hồn vía lên mây của cô ta.

“Đang nhìn gì vậy?”

Từ phía sau vang lên giọng nam trầm ấm. Một đôi tay vòng qua ôm lấy cô, nhẹ nhàng giữ chặt thân hình nhỏ nhắn trong vòng tay.

Nguyễn Kiều Kiều không quay đầu lại, chỉ tự nhiên dựa đầu vào ngực người đàn ông, hít lấy mùi hương lạnh lạnh phảng phất trên người hắn ta.

“Cô Tô sẽ không đến nữa đúng không ạ?”

Nhìn thấy vẻ mặt cô đơn của thiếu nữ, Nguyễn Thừa Minh bỗng thấy lòng mình trĩu xuống. Nguyễn Thừa An làm việc nhanh gọn, dứt khoát, lập tức đuổi người phụ nữ có tâm tư bất chính này đi, nhưng lại quên hỏi qua ý của Kiều Kiều.

“Kiều Kiều thật sự thích cô Tô à?”

Nguyễn Kiều Kiều khẽ gật đầu.

Nữ chính là một nhân vật rất quan trọng mà.

Nguyễn Thừa Minh trầm ngâm giây lát, rồi dứt khoát quay người rời đi, đi thẳng đến thư phòng tìm Nguyễn Thừa An.

Thế là Tô Tuyết vừa rời đi chưa đầy nửa tiếng đã nhận được điện thoại từ Nguyễn Thừa An, thông báo rằng ngày mai cô ta sẽ tiếp tục làm gia sư cho Nguyễn Kiều Kiều.

Cúp máy, còn chưa kịp thấy mừng, lòng Tô Tuyết đã chùng xuống.

Cô ta lại phải quay về dạy cho con bé đó, mỗi ngày nhìn nó được cả đám đàn ông nâng niu trong lòng bàn tay mà cưng chiều sao?

Tô Tuyết nghiến chặt môi, móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Càng nghĩ càng thấy giận.

Bên kia, Nguyễn Thừa Minh đem tin Tô Tuyết một lần nữa được mời trở lại dạy học báo cho Nguyễn Kiều Kiều biết, gương mặt thiếu nữ lập tức bừng sáng, cô vui vẻ quay người ôm lấy cổ Nguyễn Thừa Minh, kiễng chân hôn hắn ta một cái. Đôi mắt trong veo lấp lánh, nắng ngoài cửa sổ chiếu nghiêng lên gương mặt cô, mang theo vẻ ấm áp và yên bình dễ chịu.

Nguyễn Thừa Minh trong lòng khẽ động, liền bế thiếu nữ đặt ngồi lên bậu cửa sổ.

Hai chân lơ lửng giữa không trung, cô khẽ bật lên một tiếng cười khẽ, rồi ngoảnh sang nhìn Nguyễn Thừa Minh, nở nụ cười ngọt ngào như mật.

“Anh cả... Hôm nay không phải học, mình làm gì đó vui đi?”

Ánh mắt Nguyễn Thừa Minh sâu thẳm, ôm chặt thiếu nữ mềm mại trong lòng, nhẹ giọng hỏi:

“Vậy Kiều Kiều muốn làm gì nào?”

“Tất nhiên là làm chuyện vui rồi!”

Thiếu nữ cười rạng rỡ, gương mặt trong sáng, hồn nhiên, nhưng bàn tay nhỏ bé lại lén lút lần xuống dưới háng hắn ta.

Nguyễn Thừa Minh cúi xuống, tự nhiên áp sát, chậm rãi tiến vào giữa hai chân thiếu nữ.

Cô mặc một chiếc áo sơ mi trắng phối cùng váy liền thân, cả bộ trang phục tuy đơn giản nhưng toát lên vẻ thanh nhã. Đôi chân thon dài đung đưa nhè nhẹ giữa không trung, vô tình lướt qua, khẽ cọ vào ống quần tây phẳng phiu của Nguyễn Thừa Minh.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...