Chương 190: TG8 - Chương 190: Cá chậu chim lồng
“Sớm.”
Một giọng nam trầm thấp, dễ nghe vang lên từ phía bàn ăn bên cạnh, trong trẻo mà lạnh lẽo như ánh nắng sớm ngoài cửa sổ, vừa tươi mát vừa se lạnh.
Tô Tuyết nhìn Tần Mục Nhiên bằng ánh mắt đầy phức tạp. Sau khi chào hỏi qua loa, anh không liếc nhìn cô ta thêm lần nào mà chỉ nhấc ly cà phê lên nhấp một ngụm, rồi cầm điện thoại lật xem tin tức, thần sắc ung dung, tự nhiên.
Thật nực cười, cả hai đều là khách, vậy mà lại chào buổi sáng nhau, trong khi chủ nhân ngôi nhà này mãi vẫn chưa chịu xuất hiện.
Tô Tuyết dĩ nhiên hiểu rõ nguyên do. Sau trận huyên náo đêm qua, xuân tiêu ngắn ngủi, đêm dài lê thê, móng tay cô ta bấu sâu vào lòng bàn tay.
Cái con bé kia đúng là lấy thân nuôi hổ, một mình lại lên giường với bốn người đàn ông.
Nghĩ đến việc đêm qua bản thân ham muốn mà không được thỏa mãn, cô ta giấu đi ánh mắt đầy châm chọc và ghen tuông, cố làm ra vẻ bình tĩnh, kéo ghế ngồi xuống ăn sáng.
“Tô Tuyết, lại cho cô một lời khuyên. Nếu không muốn người khác biết, thì tốt nhất là đừng làm.”
Đột nhiên, Tần Mục Nhiên chậm rãi buông một câu.
Ý gì chứ?
Tô Tuyết giật mình ngẩng đầu lên, vẻ mặt hoảng loạn đến mức không giấu nổi. Nhưng ngay sau đó, cô ta lập tức cụp mắt xuống, ánh nhìn lảng tránh, mang theo cảm giác như chính mình vừa tự vạch áo cho người xem lưng.
“Sớm.”
Nguyễn Kiều Kiều vừa ngáp vừa từ trên tầng bước xuống, dáng vẻ uể oải, lười biếng. Tần Mục Nhiên đặt điện thoại xuống, bước tới đón. Ở mấy bậc thang cuối, khóe môi anh khẽ cong lên, nở một nụ cười rồi tự nhiên bế cô xuống dưới.
Tần Mục Nhiên dùng chân kéo ghế ra cho cô ngồi, tay vẫn ôm lấy Nguyễn Kiều Kiều. Giọng nói của anh dịu dàng, cưng chiều, như đang dỗ dành một đứa trẻ.
“Đói chưa? Anh có thể mang đồ ăn lên tận phòng cho em. Tối qua mệt vậy, sao không ngủ thêm một chút?”
Chưa kịp ăn sáng đã bị ép "nuốt" một màn tình cảm ân ái, Tô Tuyết chỉ cảm thấy chướng mắt đến khó chịu. Đây mà là Tần Mục Nhiên trong ấn tượng của cô ta, người đàn ông lạnh lùng, điềm đạm sao?
Đàn ông đúng là trong xương cốt đã tiện!
Nguyễn Kiều Kiều liếc nhìn Tô Tuyết. Nữ chính sắp bị cô chọc điên rồi, cảm xúc gần như không thể che giấu được nữa.
Cô đẩy Tần Mục Nhiên ra, nhảy khỏi lòng anh. Đầu gối mềm nhũn đến mức suýt đứng không vững, khiến cô phải cau mày, khẽ cụp mắt xuống.
Mẹ kiếp! Tham dục quá đà, đúng là phải trả giá đắt!
Vừa mở mắt đã thấy bốn người đàn ông nằm chen chúc trên giường mình. Nếu cô không nhanh chân rút lui, chắc chắn sẽ bị bọn họ “ăn” đến mức chẳng còn mảnh xương.
Dù mấy người đó không hề tỏ ra hung hăng, nhưng với thân thể yếu ớt, mềm mại như cô, làm sao chịu nổi cảnh bị giày vò như thế?
Bình luận