Chương 195: TG9 - Chương 195: Cho em

Tư thế ấy đòi hỏi sự phối hợp hết sức khắt khe, khiến Ninh Duệ nếm trải một cảm giác khoái lạc khó lòng diễn tả thành lời. Từ sau khi Nguyễn Kiều Kiều cầm tiền rời đi như gió thoảng, khiến Ninh Duệ không khỏi hồi tưởng lại dư vị mê đắm từ thân thể cô, rồi sai người đi dò la tung tích.

Nhưng người mà Ninh Duệ đang tìm, lúc này lại trần truồng nằm cạnh một thiếu niên tuấn tú đang bệnh. Cô chẳng hề có vẻ ngượng ngùng, trái lại còn ngang nhiên mở miệng trêu chọc cậu.

“Nhược Nhược, em vẽ xong chưa vậy? Tay chị tê rần hết rồi, đổi tư thế khác được không?”

Nguyễn Kiều Kiều đột ngột quỳ bò lại gần. Thân mình nghiêng về phía trước, cô muốn nhìn bản phác họa của thiếu niên.

Chiếc bút chì trong tay Tần Nhược Úc gãy ngay phần ngòi. Hơi thở cậu nghẹn lại, ánh mắt dừng lại ở dáng vẻ cô gái đang quỳ. Trước mắt cậu là một đôi bầu ngực trắng nõn căng tròn như hai quả đào chín, mềm mại buông thõng xuống khiến người ta không khỏi nuốt nước bọt.

Nguyễn Kiều Kiều không rời mắt, chăm chú quan sát vẻ mặt thiếu niên. Cô đưa đầu lưỡi hồng nhạt liếm nhẹ môi dưới rồi cố ý cúi sát hơn khiến đôi bầu ngực đầy đặn càng thêm sống động mà đung đưa trước mặt.

Tần Nhược Úc chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng rực. Trán cũng bắt đầu rịn mồ hôi.

“Nhược Nhược…”

Nguyễn Kiều Kiều đưa quả đào chín chạm thẳng lên bàn vẽ của thiếu niên. Giây phút ấy, cậu cứng đờ như pho tượng. Cô bật cười khẽ, đưa ngón tay chọc nhẹ vào mũi cậu.

“Nhược Nhược ngốc...”

Tần Nhược Úc biết cô đang trêu mình. Cô đúng là đồ lừa đảo! Cậu vừa xấu hổ vừa tức giận, liền nắm lấy cổ tay cô, hơi dùng sức ép cô nằm xuống dưới thân.

"Chị đang giỡn mặt với em à?" Ánh mắt Tần Nhược Úc sắc bén nhìn chằm chằm thiếu nữ rực rỡ như hoa dưới thân mình.

Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu:

“Không, chị đang quyến rũ em đó.”

Hai tay cô quấn lấy bờ vai Tần Nhược Úc như dây leo quấn cành.

“Chị chẳng phải không thích em sao?”

Tần Nhược Úc chợt thu ánh mắt, quay mặt sang chỗ khác. Lời chia tay cô từng nói, lạnh lùng và dứt khoát, vẫn in hằn trong trí nhớ cậu rõ ràng như mới hôm qua.

Nguyễn Kiều Kiều khẽ thở dài. Nguyên chủ trước kia thật quá đáng. Nhìn thiếu niên này như trái tim pha lê giờ đây đã vỡ vụn tứ tung.

“Nhược Nhược, chị thật sự biết lỗi rồi. Xin lỗi em.”

Cô cẩn thận dùng đầu ngón tay nắm lấy tay áo thiếu niên, nhẹ nhàng lay lay.

“Một câu xin lỗi thật lòng là đủ sao?” Tần Nhược Úc lạnh lùng cất tiếng, ánh mắt liếc xuống chân mình.

Nguyễn Kiều Kiều cũng nhìn theo ánh mắt cậu. Cô muốn nói lần này đúng là một bài học đau đớn. Hậu quả của một phút bốc đồng khiến cậu phải nằm liệt trên giường bệnh mấy ngày liền. Người bình thường mà nằm lâu đến vậy cũng đã thấy ngột ngạt đến phát điên huống chi đây lại là một cậu ấm yếu đuối từ bé đã sống trong nhung lụa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...