Chương 197: TG9 - Chương 197: Chúng ta quay lại đi

“Chào ngài Thương.”

Nguyễn Kiều Kiều vừa khuất bóng, Ninh Tuyết đã nhanh chóng bước tới chỗ anh.

"Cô Ninh." Thương Dần Viễn lễ phép cất lời.

Dù biết hai người chẳng thân thiết, Ninh Tuyết vẫn không kiềm được mà lên tiếng.

“Sao ngài Thương lại đi cùng cô Nguyễn? Hai người quen nhau khi nào vậy?”

Cô ta không kìm được buột miệng hỏi. Giọng nói khó tránh khỏi mang theo vẻ chất vấn. Nói xong, cô ta thoáng ngượng ngùng vì nhận ra mình đã lỡ lời.

Thương Dần Viễn bỗng nhớ lại những điều Nguyễn Kiều Kiều từng nói. Trước nay Ninh Tuyết không thể hiện gì rõ ràng, anh cứ nghĩ cô ta chỉ thân thiện xã giao thôi. Với những người có ý với mình, anh luôn giữ khoảng cách để tránh gây hiểu lầm.

Ninh Tuyết nhìn vẻ mặt lạnh lùng và thái độ hờ hững của Thương Thần Viễn, trong lòng bỗng thắt lại dữ dội.

Ở một góc khác trong hội trường, Nguyễn Kiều Kiều bị Ninh Duệ chặn lại. Hắn mặc kệ ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, không nói một lời, nắm cổ tay cô kéo đi. Sắc mặt lạnh lùng khiến ai nhìn cũng thấy sợ.

Hắn kéo cô tới một góc vắng vẻ không có ai xung quanh. Khác với Ninh Tuyết, hắn và cô từng có quan hệ qua lại nên vừa mở miệng đã buông lời châm chọc.

“Sao, lại cặp được người mới rồi à? Thằng nhóc nhà họ Tần bị cô đá rồi hả?”

Đối mặt với khí thế hằm hằm của Ninh Duệ, Nguyễn Kiều Kiều chỉ nhún vai, vẻ bất đắc dĩ nói:

“Tôi cũng hết cách rồi, tìm chỗ dựa thôi. Anh tưởng tôi cần anh chắc?”

Ninh Duệ khựng lại, không rõ cô nói thật hay đang giận dỗi. Hắn hạ giọng, dịu đi một chút.

“Lần đó… cô…”

Hắn không biết phải mở lời sao về chuyện hôm đó.

“Yên tâm đi. Tôi đang trong kỳ an toàn, với lại cũng uống thuốc rồi.”

Nguyễn Kiều Kiều biết hắn định hỏi gì, nên đáp luôn, giọng rất bình tĩnh.

"Tôi không có ý đó." Ánh mắt Ninh Duệ khẽ dao động.

"Vậy ý anh là gì?" Giọng Nguyễn Kiều Kiều bắt đầu bực.

"Đó… là lần đầu của cô à?" Hắn hạ giọng hỏi.

“Nếu đúng thì sao? Không đúng thì sao? Anh yên tâm, tôi không bắt anh chịu trách nhiệm đâu. Tôi đã nhận tiền, sẽ không dây dưa gì hết.”

Nguyễn Kiều Kiều nói rất rõ ràng, như thể giữa hai người đã xong nợ.

Mặt Ninh Duệ sa sầm. Trước đây hắn đã bỏ đi thẳng thừng không biết bao lần, nhưng lần này lại thấy luyến tiếc.

“Kiều Kiều… quay lại với tôi đi.”

Nguyễn Kiều Kiều suýt bật cười. Người đàn ông này đúng là không biết xấu hổ.

“Không cần.”

Cô gạt tay hắn ra khi hắn vừa định ôm.

“Ninh Duệ, đừng bám theo tôi nữa. Tôi nói rõ ràng rồi. Giờ anh chẳng còn gì hấp dẫn tôi hết!”

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...