Chương 200: TG9 - Chương 200: Chị ta chỉ là một món đồ chơi
Thương Dần Viễn đứng trên sân phơi tầng thượng, dõi mắt nhìn xuống vườn hoa, nơi có một đôi nam nữ trẻ tuổi đang trò chuyện cùng nhau.
Thiếu niên mặt mày khôi ngô, môi hồng răng trắng, tay cầm bút vẽ; thiếu nữ xinh đẹp như hoa, khẽ mỉm cười với thiếu niên, đôi mắt trong veo, sáng ngời.
Không khí giữa hai người ngọt ngào đến mức tưởng như cả không gian quanh họ cũng phảng phất sắc hồng dịu nhẹ. Nhìn cảnh tượng đẹp đôi ấy, lòng Thương Dần Viễn lại chẳng thấy vui, hàng mày khẽ chau lại.
Thoạt nhìn, thiếu nữ kia có vẻ như đã thật sự đổi ý. Thời gian gần đây, cô luôn ngoan ngoãn ở bên Tần Nhược Úc.
Thế nhưng, với trực giác nhạy bén của Thương Thần Viễn, anh cứ cảm thấy có điều gì đó không ổn.
Anh thu ánh mắt về, vô tình liếc sang bên, liền bắt gặp người bạn thân Mục Yến đang đứng bên khung cửa sổ sát đất. Nét mặt trầm ngâm, ánh mắt dường như đang dừng lại trên người thiếu nữ kia, như thể đang suy nghĩ điều gì sâu xa.
Lòng Thương Thần Viễn chợt động. Anh quá hiểu Mục Yến. Mỗi lần hắn ta lộ ra vẻ mặt ấy, tức là trong lòng đã nảy sinh ý muốn phải chiếm cho bằng được thứ mình để mắt tới.
Bản tính đàn ông: luôn khao khát chinh phục, luôn muốn chiếm hữu.
Ánh mắt Thương Thần Viễn khẽ khựng lại.
Nguyễn Kiều Kiều dĩ nhiên biết có hai ánh mắt của đàn ông đang chăm chú nhìn về phía mình. Một ánh sắc bén như hổ rình mồi, một ánh lại thâm sâu khó đoán.
Càng như thế, nụ cười trên gương mặt cô càng thêm rạng rỡ. Nhân lúc Tần Nhược Úc đang mải mê vẽ tranh chưa kịp phản ứng, cô len lén men ra sau lưng, bất ngờ lấy đà rồi nhẹ nhàng nhảy phóc lên người cậu. Hai tay vòng qua cổ, miệng kề sát tai cậu, hơi thở cô phả ra mát lành như hương lan.
Ngay sau đó, vành tai của thiếu niên tuấn tú lập tức đỏ bừng. Trên gương mặt cũng dần lan ra một mảng ửng hồng.
"Kiều Kiều, đừng nghịch nữa. Em còn chưa vẽ xong mà."
Tần Nhược Úc nhạy bén cảm nhận rõ thân thể mềm mại của thiếu nữ đang áp sát lưng mình, nhất là phần trước ngực cô đang tì lên người cậu khiến toàn thân cứng đờ. Hơi thở trở nên khàn khàn, giọng nói lộ rõ vẻ bất lực.
"Nhược Nhược, em vẽ cũng đủ lâu rồi. Chơi với chị một chút đi mà."
Nguyễn Kiều Kiều ôm chặt lấy cậu từ phía sau, quàng cổ như một con khỉ nhỏ bướng bỉnh.
Tần Nhược Úc bất đắc dĩ liếc nhìn cô một cái. Thiếu nữ ấy mắt ngọc mày ngài, đôi mắt trong suốt tinh khiết, ánh nhìn ngược về phía cậu khiến mặt cậu đỏ bừng. Trong lòng không kiềm chế được, cậu liền cúi xuống hôn lên cánh môi mềm mại như cánh hoa hồng xinh đẹp của cô.
Nguyễn Kiều Kiều bị thiếu niên hôn trộm nên giật mình một cái, hơi ngại ngùng quay mặt đi rồi nhảy xuống khỏi lưng cậu.
Thấy cô từ chối mình, sắc mặt Tần Nhược Úc thoáng chốc trầm xuống, trở nên vô cùng khó coi.
Để hòa giải không khí ngượng ngùng, Nguyễn Kiều Kiều kéo nhẹ góc áo Tần Nhược Úc.
Đọc gì tiếp theo?
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận