Chương 71: 71
Hoa Tiểu Mạc nhìn cái người đi giữa Nam Phong và Tần Nghị, chỉ cao đến đùi Tần Nghị, đột nhiên giật giật khóe mắt, hắn phát hiện tộc trưởng tướng mạo bình thường bỉ ổi còn thua xa.
Len lén liếc Đại tế ti trong truyền thuyết mấy cái, Hoa Tiểu Mạc dọn ra một vị trí cho đối phương, thầm nghĩ, kỳ thực hắn thật sự không có thói trông mặt mà bắt hình dong đâu.
Nam tử vóc người thấp nhỏ cầm trong tay một cái hộp hẹp dài, chậm rãi đi tới, bước đi trầm ổn, trang phục cổ quái làm tôn lên chút khí tức thần bí, sau đó, dưới trạng thái Hoa Tiểu Mạc nín thở, tinh thần tập trung cao độ, hắn chỉ thấy tên nam tử kia mạnh mẽ nhảy lên trên giường.
Hoa Tiểu Mạc ngẩn tò te, há to mồm, nghiêng đầu nhìn Nam Phong, không ngừng chớp mắt, tế tự thật uy vũ...
Nam Phong hoàn toàn hiểu lầm ánh mắt của Hoa Tiểu Mạc, y hơi ngẩng đầu, ưỡn ngực, mặt mày kiêu ngạo.
Hiểu ra ý tứ của y, Hoa Tiểu Mạc nhịn không được trợn trắng mắt, khi nhìn thấy vật được tên nam tử kia lấy ra từ trong hộp, đôi mắt mở to.
Một vật là chuông nhỏ trên người Nam Phong, một vật khác có hình nhánh dài, tự ngọc phi ngọc*, long lanh trong suốt, có ánh sáng xẹt qua. [tự ngọc phi ngọc: như ngọc mà cũng không phải ngọc]
Hai vật chạm vào nhau, một tiếng ngâm khẽ, phảng phất như từ phương xa mà tới, thân mình Hoa Tiểu Mạc chấn động, hắn nghe tên nam tử kia mở miệng, âm thanh the thé cổ quái thao thao bất tuyệt phát ra từ trong miệng, Tiểu Mao khóc đến mặt mày đầy nước mũi dần dần yên tĩnh xuống, bàn tay nhỏ quơ quơ, trong đôi mắt đen láy phản chiếu chiếc chuông đang lay động kia, một màn này phi thường quái dị, như là có cái gì đó đang dẫn dắt.
Hoa Tiểu Mạc đột nhiên nhớ tới gì đó, thầm nghĩ không ổn, nhưng hắn vừa mới bước ra một bước, đáy mắt tên nam tử kia xẹt qua quang mang kỳ dị, bàn tay cốt xương thô to vói vào trong chăn của Tiểu Mao, một khắc sau bỗng nhiên đứng dậy, đôi môi không ngừng run rẩy.
Trông thấy một cái chuông khác, Nam Phong cũng sững sờ, vội vàng nhìn qua Hoa Tiểu Mạc, không nén được kích động cùng không dám tin.
"Ta nhặt đó." Hoa Tiểu Mạc gãi gãi đầu, bình tĩnh chỉ chỉ về phía cửa, "Dưới cây đại thụ ở bên ngoài kia kìa, có lẽ là đất xốp, thời gian lâu dài, nên trồi lên trên mặt đất." Rất thong thả giả mù.
Nam Phong hoài nghi liếc nhìn, nhưng y rất nhanh đã bị kích động thay thế, thánh vật trở về, là minh chứng tốt nhất.
Tên nam tử kia cúi người hôn một cái lên trán Tiểu Mao, trong miệng thì thào, "Đây là thiên ý."
Hoa Tiểu Mạc bị loại không khí kích động nhân tâm này cảm hóa, cả người tràn đầy năng lượng, hắn nhìn mấy người Bạch Thần, phát hiện bọn y đều không tập trung, không khỏi bĩu bĩu môi.
.
Mười sáu tháng sáu năm Thiên Khải, giờ Tuất.
Nơi cực bắc có quang mang nhiều màu sắc yêu dị từ một nơi khác trên trời chiếu xuống, trong nháy mắt khuếch tán ra cả bầu trời, tất cả mọi người đều ngưỡng cổ hoan hô, ca ngợi sự thần kỳ của tự nhiên.
Bình luận