Chương 105: 105

CHƯƠNG 105:

Đũa "cạch" một tiếng rơi xuống sàn, Cố Bồi Phong sững sờ, gương mặt đờ đẫn ngơ ngác nhìn cha và ba nhỏ nhóc.

Cố Thượng Tướng cứ ngỡ mình nghe lầm, phải dụi tai mấy lần.

Dù Cố Đồ Nam đã mơ hồ đoán được trước, nhưng khi nghe chính miệng ba nhỏ thốt ra lời đó, hắn vẫn không tránh được vẻ thất thần.

Trên bàn ăn, chỉ còn Lê Tùng Vận và Cố Miễn là giữ được sự bình tĩnh.

Cố Miễn vẫn ngồi yên, không nhúc nhích, thậm chí còn không thèm chớp mắt. Tuổi tác chẳng để lại mấy dấu vết trên người Alpha này, quân phục thẳng thớm, thần sắc lạnh nhạt, đôi mắt xám xanh luôn ẩn chứa vẻ cao ngạo của tầng lớp tinh anh.

Lê Tùng Vận nhìn ông, nghĩ: đã ngần ấy năm trôi qua, ánh mắt người này nhìn mình vẫn không thay đổi, đến khi nghe mình nói muốn ly hôn, vẫn chẳng hề dao động.

Ngược lại, chính ông phải gồng hết sức lực, ngẩng cao đầu, giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng cho bản thân.

Ông biết rõ, bản thân bây giờ không hề bình tĩnh. Nhưng ông cũng hiểu, chỉ khi cắt đứt hoàn toàn sợi dây ràng buộc với người đàn ông này, Lê Tùng Vận ông mới có thể tìm được sự bình yên thật sự cho tâm hồn mình.

Ông sẽ phải đối mặt với đủ loại chỉ trích, hiểu lầm, thậm chí là lời đồn ác ý từ khắp nơi trong xã hội. Nhưng không sao cả, chỉ cần có thể thoát khỏi ánh mắt lạnh lùng đó, thoát khỏi vòng xoáy giằng xé giữa lý trí và cảm xúc, ông có thể chấp nhận mọi thứ.

Nhìn người đàn ông kia vẫn dửng dưng như cũ, Lê Tùng Vận hít một hơi thật sâu, khẽ nói: "Tôi không cần tài sản, tôi chỉ muốn quyền nuôi Bồi Phong."

Ông đã làm dâu nhà họ Cố nhiều năm, cũng có chút tích góp đủ để chăm sóc cho bản thân và con trai.

"Tiểu Lê, con nói gì cơ?" Cố Thượng Tướng kinh ngạc: "Con muốn ly hôn với Cố Miễn?!"

Lê Tùng Vận gật đầu.

"Con điên rồi à?!" Cố Thượng Tướng định tiếp tục quát mắng, nhưng Cố Đồ Nam đã lên tiếng trước: "Ông nội, đây là chuyện giữa ba nhỏ và ba con. Đây là hôn nhân của họ, chúng ta không nên can thiệp."

"Không nên can thiệp?!" Cố Thượng Tướng đập bàn giận dữ: "Ta là cha của Cố Miễn, là ông nội của tụi con! Trong cái nhà này ta còn không có tiếng nói sao?!"

Một cú đập quá mạnh khiến cả bàn ăn bị hất tung, thức ăn chưa kịp động đũa đã rơi lả tả xuống sàn.

Nhìn ông nội đang nổi giận đùng đùng, người cha lạnh lùng và ba nhỏ sắp rời khỏi nhà, Cố Bồi Phong hoảng sợ bật khóc.

Trong cơn hỗn loạn như vở kịch bi hài, Cố Miễn vẫn ngồi yên như tượng đá.

Ống quần Lê Tùng Vận bị văng trúng bởi bát cháo nóng, ông nghĩ, phiền thật, trước khi đi chắc phải thay cái quần.

Nhưng ngoài mặt, ông vẫn thản nhiên, nói với Cố Miễn: "Hợp đồng ly hôn tôi đã soạn xong, để ở phòng ngủ. Tôi biết ông chắc chắn sẽ có điều chỉnh nên mấy ngày tới có thể nhờ luật sư soạn thảo một bản khác phù hợp hơn."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...