Chương 107: 107

CHƯƠNG 107:

Lễ vinh danh thủ khoa của Học viện Quân sự Liên bang được tổ chức vào lúc bảy giờ sáng.

Địa điểm là đại lễ đường của học viện. Phụ huynh học sinh và đại diện từ quân đội có thư mời mới được phép vào trong.

Tạ Như Hành là thủ khoa khoa Chiến đấu Cơ Giáp, anh có ba suất mời. Vì không muốn lãng phí nên anh chủ động hỏi ông Lăng xem có muốn đi không.

Chỉ là một câu hỏi vu vơ, vậy mà khi nghe xong, ánh mắt ông Lăng bỗng sáng lên.

"Ngài Tạ, với thân phận như tôi có thể vào sao?" ông Lăng dè dặt hỏi.

Anh đáp bằng giọng chắc chắn: "Tất nhiên là được."

"Tôi không có người thân ruột thịt, nhưng chúng ta cùng nhau nương tựa, quan hệ thân thiết, tôi nghĩ... đó cũng là một kiểu gia đình."

Ông Lăng đem tin đó thông báo cho đám nhỏ, tất cả đều rất phấn khích. Cuối cùng ông chọn hai em chăm học nhất là Lục Tiểu Sơn và Giang Tuyền dẫn theo.

Ông Lăng chuẩn bị rất trang trọng, tắm rửa sạch sẽ, thắp hương, không chỉ ủi quần áo cho Tạ Như Hành mà còn cẩn thận là lượt trang phục cho cả hai đứa trẻ.

"Lần trước con đến nhà Đường Bạch, cũng là ta chuẩn bị quần áo cho con." Nhìn cậu thiếu niên Alpha trước mặt giờ đã trầm ổn, điềm tĩnh, ông Lăng cảm khái: "Thời gian trôi nhanh thật, mấy khóm hoa trong viện cũng sắp tàn rồi."

Chiếc xe chở họ rời khỏi khu ổ chuột, đi ngang những dãy nhà mới xây. Khi nào tuyển đủ giáo viên, trường mới sẽ chính thức khai giảng.

Lục Tiểu Sơn và Giang Tuyền dán sát vào cửa kính xe, nhìn những bức tường từng loang lổ nay rực rỡ với đủ loại tranh vẽ: có những bức là tác phẩm của các học viên lễ nghi và học sinh quân sự, cũng có những nét nguệch ngoạc của cư dân khu ổ chuột.

"Đó là em vẽ đó!" Giang Tuyền nhận ra bức graffiti của mình, vui vẻ cười phá lên.

Lục Tiểu Sơn cũng bật cười khi thấy bức tranh gia đình ba người do mình vẽ trên tường.

Nụ cười của trẻ thơ thuần khiết mà sáng bừng, ánh mắt trong veo phản chiếu cả bầu trời sắc màu rực rỡ.

"Anh Tạ, tụi em có được xem anh Đường phát biểu không?" Giang Tuyền – fan ruột của Đường Bạch hỏi nhỏ.

"Được chứ, em ấy là người phát biểu đầu tiên." Tạ Như Hành cười đáp.

Anh dẫn mọi người bước vào đại lễ đường Học viện Quân sự Liên bang, bên trong chật kín người. Tạ Như Hành đưa ông Lăng cùng hai đứa nhỏ đến khu vực dành cho thân nhân khoa Chiến đấu Cơ Giáp. Tại đây, anh bắt gặp người nhà của Cố Đồ Nam, là cha và ông nội cậu ta, cả ba Alpha đều có đôi mắt xám xanh giống hệt nhau, nhìn là biết có quan hệ huyết thống.

Nhưng bầu không khí nhà họ Cố lại quá mức nghiêm túc. Tạ Như Hành liếc sang ông Lăng đang nắm tay hai đứa trẻ, trong lòng không khỏi thấy thân thiết và ấm áp hơn nhiều.

"Anh Tạ!" Cừu Ngôn đã giữ chỗ sẵn từ sớm, thấy ông Lăng thì hơi lúng túng chưa biết xưng hô ra sao, may mà Tạ Như Hành mở lời: "Đây là trưởng bối nhà tôi, chú Lăng."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...