Chương 50: 50
CHƯƠNG 50:
X = Tiêu Thành???!!!
Đường Bạch trợn tròn mắt, con ngươi chấn động, cái miệng nhỏ há ra thành hình chữ "o" — một người là fan trung thành thường xuyên thả rắm cầu vồng với cậu, đồng điệu với cậu cả trong quan điểm sống lẫn tam quan; một người là Alpha lạnh lùng bá đạo, cứu mỹ nhân trong nguy nan, vậy mà hai người đó lại là một?!
Sự đối lập này... cũng quá lớn rồi đấy!
Hơn nữa, X còn nói cậu là "người mà anh ấy giấu kỹ trong tim". Nếu X là Tiêu Thành, vậy thì Tiêu Thành chắc chắn cũng thích "Đường Bạch". Nhưng... nếu thế thì sao lúc gặp mặt hôm nay, Tiêu Thành lại tỏ ra lạnh nhạt với cậu quá vậy?
Khoan đã...
Đường Bạch bỗng nhớ đến biểu cảm lúng túng khi Tiêu Thành mô phỏng tình huống bị cướp súng, nhớ đến dáng vẻ uể oải không biết làm sao sau khi mắng cậu một trận, và còn ánh mắt dịu dàng, tràn đầy cảm xúc kìm nén khi quay đầu nhìn cậu lúc cậu không để ý.
Đó là một ánh mắt trầm lặng và ấm áp, như bầu trời đêm đầy sao lấp lánh. Đó không phải ánh nhìn dành cho một người xa lạ chưa từng quen biết.
Tim Đường Bạch đập thình thịch, cậu run rẩy gõ chữ: "Tiêu Thành?"
Tạ Như Hành nhìn chằm chằm hai chữ đó như bị ma nhập, ánh mắt quét từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, soi từng nét một. Không hiểu sao, anh bỗng cảm thấy một điềm gở đang kéo đến.
Không, không thể nào... chắc là ảo giác thôi.
Anh hít sâu một hơi, hạ thấp giọng mở ghi âm giọng nói: "Là tôi."
Thân phận Tiêu Thành chỉ là tên Tạ Như Hành tùy tiện bịa ra, định sau hôm nay sẽ không dùng lại cái tên này nữa.
Lúc đó là vì tình huống cấp bách, anh chưa kịp tháo mặt nạ đã lao vào cứu người. Anh cứ nghĩ Đường Bạch từng xem đấu trường ngầm, chắc chắn sẽ nhận ra "Mouse" chính là anh, nhưng có lẽ vì "Mouse" toàn ở trong cơ giáp, hiếm khi lộ mặt lại thêm vẻ ngoài quá đỗi bình thường, nên Đường Bạch không nhận ra anh.
Vừa hay lúc đó, Tạ Như Hành đang tức vì thấy Đường Bạch nói chuyện thân mật với "X", không muốn dùng thân phận thật để đối diện cậu. Không thể nở nụ cười gượng ép, cũng không nỡ trưng ra gương mặt lạnh lùng, anh bèn thuận miệng bịa ra cái tên giả.
Nếu không phải vì cái bùa may mắn bị rơi lại và Đường Bạch nhặt được, thì "X" cũng chỉ là một thân phận dùng một lần rồi bỏ.
Không yêu đương chỉ lo sự nghiệp: "Thiên sứ nhỏ?"
Tạ Như Hành hạ giọng đáp khẽ một tiếng: "Ừm." Anh càng lúc càng có cảm giác không lành.
Thực ra, khi nhận ra Đường Bạch có vẻ đặc biệt thích thân phận "X", Tạ Như Hành đã có ý định bỏ luôn biệt danh đó.
Vì nếu đứng trên lập trường của Đường Bạch, giả sử cậu phát hiện người trò chuyện, tâm sự với mình bấy lâu nay lại chính là một người quen thân, hơn nữa còn giả làm người khác thì chắc chắn sẽ thấy rất khó xử.
Bình luận