Chương 6: 6

CHƯƠNG 6:

Alpha vốn là động vật thị giác, nên khi thấy Đường Bạch với tạo hình thuần khiết hôm nay, mắt Tạ Như Hành lập tức sáng bừng, tim đập rộn ràng. Theo khoa học mà nói, đó là do thần kinh hạ bộ trong não bị kích thích, tiết ra một lượng lớn dopamine khiến con thú nhỏ trong lòng anh xông ra quậy phá: "Để cậu đợi lâu rồi."

Đường Bạch vì vừa chạy vội tới nên khuôn mặt đỏ bừng, giọng nói còn lẫn theo hơi thở gấp gáp: "Không có không có, em vừa mới đến thôi~ Đây là bánh ngọt em làm cho anh nè~"

Âm thanh mềm mại, ngọt ngào lẫn theo chút hơi thở nhẹ như cánh lông vũ, khiến hai chân Tạ Như Hành như muốn mềm nhũn.

Đúng vậy, trước mặt Omega trong mộng, một Tạ Như Hành chưa từng yêu đương và tràn đầy sức sống thanh xuân chẳng khác nào một tân binh đối đầu với đại thần level max lập tức quỳ rạp.

Giả vờ bình tĩnh nhận lấy túi quà được đóng gói tinh xảo, Tạ Như Hành dùng giọng trầm ấm nhất đáp: "Cảm ơn cậu."

Biểu cảm, chuẩn khí chất nam thần rụt rè.

Giọng nói: trầm khàn mê người của nam thần.

Hành động: lịch thiệp chuẩn quý ông.

Hoàn hảo.

Đường Bạch không biết đầu đuôi câu chuyện, chỉ thầm cảm thán trong lòng ánh sáng của Omega hôm nay lại đạt tới một đỉnh cao mới, rồi hớn hở bước lên tàu bay lơ lửng của Tạ Như Hành.

Trên đường đi, Đường Bạch vừa ríu rít vừa quan tâm hỏi han: "Vài hôm nữa là anh Tạ chính thức vào kỳ huấn luyện quân sự rồi đó, đồ chống nắng anh chuẩn bị xong chưa? Em biết một loại có chỉ số chống nắng rất cao, còn có cả kem phục hồi siêu xịn nữa!"

Thấy Tạ Như Hành không mấy hứng thú, Đường Bạch sốt ruột: "Dù Omega có đẹp sẵn thì trời sinh thì vẫn phải chú ý dưỡng da nữa chứ, anh Tạ, anh nhìn da em nè, có đẹp không?"

Tạ Như Hành: "?"

Anh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn trước mắt, làn da trắng hồng mịn màng như kem sữa, không tì vết, khiến người ta chỉ muốn... cắn một miếng.

Đường Bạch nâng má, ra sức làm nũng: "Có phải trắng mịn bóng bẩy lắm không~"

Tạ Như Hành nuốt nước bọt, gật đầu tán thành.

"Dù da đẹp một phần là nhờ gene tốt, nhưng khâu chăm sóc cũng quan trọng lắm á, anh Tạ hiểu ý em chứ?!" Đường Bạch ra sức chớp mắt, như đang bắn tia sóng não đáng yêu về phía anh.

Tạ Như Hành khó giấu được khóe môi cong cong, gật đầu mỉm cười.

Hiểu rồi hiểu rồi, biết cậu là một Omega trời sinh xinh đẹp lại còn biết chăm sóc bản thân kỹ càng rồi.

Hai người ông nói gà bà nói vịtt, nhưng vẫn nhìn nhau cười, tiếp tục tám chuyện vui vẻ.

Thời gian cứ thế trôi qua, tàu bay vượt qua bức tường phân cách giữa thành thị và khu ổ chuột. Phía ngoài cửa kính, cảnh vật dần chuyển từ nhộn nhịp xe cộ sang tồi tàn cũ kỹ.

Bầy chim vụt bay qua bầu trời phía trên những mái nhà xám xịt. Bên đường là rác thải vương vãi, có người lom khom lục trong túi rác, trông chẳng khác gì chó hoang đang tìm ăn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...