Chương 71: 71

CHƯƠNG 71:

Đường Bạch nằm trong chăn trằn trọc mãi không ngủ được.

Cậu biết đây là phản ứng bình thường khi một Omega lần đầu tiên bị đánh dấu—không thể kiểm soát được mà sinh ra cảm giác phụ thuộc vào Alpha đã đánh dấu mình. Mà cấp bậc của Alpha càng cao, cảm giác phụ thuộc này lại càng mãnh liệt.

Khao khát được ôm ấp, được vuốt ve, được hôn...

Sự trống rỗng và khao khát dồn dập đan xen, như từng lớp sóng trào dâng cuốn lấy cậu. Đường Bạch mở quang não, do dự một lúc lâu rồi cuối cùng vẫn gửi tin nhắn cho Tiêu Thành: "Anh ngủ chưa?"

Sự nghiệp: "Chưa, sao thế?"

Không yêu đương chỉ lo sự nghiệp: "Anh ơi, em không ngủ được."

Một tiếng "anh ơi" khiến Tạ Như Hành hoàn toàn tỉnh cả ngủ. Vốn dĩ đang nằm trên giường, nghe vậy anh lập tức ngồi bật dậy, giọng nói dịu dàng như có thể nhỏ nước: "Sao thế? Không ngủ được vì sợ à?"

Đang chơi game, Cừu Ngôn nghe thấy vậy thì sợ đến mức ngẩng đầu lên, mặt mũi như vừa thấy ma.

Anh Tạ bị gì thế? Bị ma nhập rồi à?!

Đường Bạch tay chân mềm nhũn, ôm gối ôm làm nũng: "Không phải sợ... mà là nhớ anh."

Chỉ một câu "nhớ anh" không hề giấu giếm, Tạ Như Hành liền bị đánh trúng tim đen, trên mặt không kìm được nở nụ cười ngốc của kẻ đang yêu.

Đường Bạch ngượng ngùng vùi mặt vào gối, trong khoảnh khắc ấy, cậu ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt, khó mà nói rõ đó là mùi gì.

Thông thường, pheromone của cậu là mùi kẹo sữa ngọt dịu. Nhưng khi dấu hiệu tạm thời còn chưa hết tác dụng, pheromone của Omega sẽ bị ảnh hưởng nhẹ bởi pheromone của Alpha.

Mùi trà thanh mát hoà quyện với hương sữa ngọt ngào, tạo thành sự cân bằng hoàn hảo giữa dịu nhẹ và quyến rũ. Nghĩ đến chuyện sự thay đổi này là do Tiêu Thành mang lại cho cơ thể mình, vành tai Đường Bạch liền đỏ bừng.

"Giờ em còn thấy khó chịu không?" Tạ Như Hành đã tìm hiểu kỹ, biết rằng Omega sau khi tiêm thuốc kích dục có thể bị tổn thương thể chất, thường có biểu hiện buồn ngủ và lơ đãng. Vì thế anh không dám nhắn tin làm phiền, sợ ảnh hưởng đến giấc nghỉ ngơi của cậu.

Nghe giọng anh, lại ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Đường Bạch như một con mèo được vuốt lông: "Nghe anh nói chuyện là em không thấy khó chịu nữa rồi. Anh kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ được không?" Cậu dụi dụi gối ôm, mặt đỏ ửng, tự nhiên thực hiện quyền lợi của người yêu.

Lúc này, cho dù Đường Bạch có bảo anh đi hái sao, thì Tạ Như Hành đang ngập chìm trong tình yêu cũng sẽ thật sự đi tìm thang trèo hái cho bằng được. "Được." Anh dịu dàng đáp.

Nói xong, Tạ Như Hành dứt khoát lật chăn ngồi dậy, lấy một quyển sách trên bàn. Dưới ánh mắt ngẩn ngơ của bạn cùng phòng, anh kéo ghế ra ban công, "sầm" một tiếng đóng cửa lại.

Tiếng ve kêu mùa hạ vang vọng ngoài ban công, Tạ Như Hành sợ làm ồn, liền hỏi nhỏ: "Chỗ anh có ồn quá không?"

Đường Bạch nhắm mắt lại. Tiếng ve kêu lảnh lót như nắng hè rơi ào ạt trên mái đầu, huyên náo nhưng vẫn rất đỗi dịu dàng. "Không đâu."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...