Chương 10: . Trò Chơi Ban Đêm và Sự Tò Mò Chớm Nở
Tối thứ Sáu, Sài Gòn vẫn nóng bức như cái lò nướng, dù trời đã tối mịt. Gió heo may từ sông Sài Gòn thổi qua khe cửa sổ phòng Thành, mang theo mùi khói xe và tiếng còi xe inh ỏi từ đường phố. Căn nhà trung lưu ở quận Bình Thạnh yên bình như mọi khi. Thành nằm ngửa trên giường, balo sách vở vứt bừa dưới sàn, chiếc quạt máy kêu rè rè thổi mát cơ thể cậu. Cậu vẫn mặc bộ đồng phục nhàu nhĩ sau một ngày dài ở trường: áo sơ mi trắng hơi ướt mồ hôi, quần tây xanh đậm đóng thùng lỏng lẻo, dây nịt đen vẫn siết chặt. Đôi sandal quai hậu nằm lăn lóc bên giường. Cậu lau kính gọng đen bằng vạt áo, đôi mắt sáng nhưng mệt mỏi vì ba ngày liền cày cuốc ôn thi đại học. Nhưng tối nay, sau khi "tha" cho thầy Sơn ở phòng Hiệu trưởng với cái tát đau điếng vào con cặc ông, sự thỏa mãn quyền lực vẫn còn dư âm nóng hổi trong cậu. Nó như một cơn nghiện, khiến con cặc cậu 12,5 cm lại cương lên trong quần, đầu khất đỏ tươi rỉ rỉ dâm thủy, thấm ướt lớp vải lót.
Cậu quyết định tiếp tục trò chơi từ xa. Không cần gặp mặt, không cần chạm, chỉ cần một tin nhắn là đủ khiến thầy Sơn – người đàn ông 55 tuổi uy quyền – quỳ rạp dưới chân cậu về tinh thần. Thành mở Zalo, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, gõ một mệnh lệnh ngắn gọn nhưng đầy tính sỉ nhục:
**Chủ:** Con vào WC chụp con cặc gửi Chủ xem. Chụp rõ nét, cả hai hòn dái to. Nhanh lên.
Cậu gửi, rồi nằm chờ, tay vô thức vuốt ve đũng quần mình. Con cặc cậu giật giật, lông mu dày cọ vào vải. Cậu nghĩ thầm: "Thầy đang làm gì nhỉ? Đang ăn tối với vợ? Hay đang ngồi nghiêm nghị xem tivi? Giờ phải lén lút chụp cặc gửi cho tao. Hay ho thật."
Bên kia đầu dây, thầy Sơn đang ngồi ăn tối với vợ trong căn nhà ở quận 3. Ông mặc áo thun thoải mái, quần short, cặp kính gọng kim loại đẩy lên mũi, cố giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. Vợ ông, một người phụ nữ trung niên dịu dàng, gắp thức ăn cho ông: "Anh ăn nhiều vào, dạo này anh gầy quá." Ông gật đầu, cười gượng: "Ừ, anh ăn đây." Nhưng điện thoại rung trong túi quần, ông liếc nhìn, tim thắt lại. Tin nhắn từ "Chủ". Ông đọc, mặt tái mét, tay run run suýt đánh rơi đũa. "Trời ơi... lại nữa..." ông nghĩ thầm, mồ hôi lạnh túa ra.
Thầy Sơn nhắn lại ngay, phản đối kịch liệt, van xin thảm thiết:
**Con:** Chủ... xin Chủ... con đang ăn tối với vợ... xin đừng bắt con làm thế... con van... nhục lắm... xin tha cho con...
Thành nhận tin, cười khẩy, gõ lại:
**Chủ:** Không tha. Con muốn em tung video thầy nhận tiền hối lộ cho vợ thầy xem không? Hay ảnh thầy thắt nơ cặc? Nhanh lên, vào WC chụp. Không gửi trong 5 phút, em tung hết.
Thầy Sơn đọc, cơ thể cứng đờ. Vị Hiệu trưởng nghiêm nghị, không thể tin rằng mình lại bị bắt làm một việc nhục nhã, biến thái như thế này. Ông lén liếc vợ, giọng run run: "Em ăn đi, anh vào WC chút." Vợ ông gật đầu, không nghi ngờ. Ông đứng dậy, chân nặng trịch, đi vào nhà vệ sinh, khóa cửa. Tim ông đập thình thịch, mồ hôi ướt đẫm lưng áo.
Người đàn ông 55 tuổi, với dáng điệu nghiêm nghị thường ngày, giờ đây phải lén lút tụt quần. Ông kéo quần short và quần lót xuống, lộ ra con cặc bình thường 12 cm, gân guốc, có đồi mồi lấm tấm, đầu khất thâm, hai hòn dái to với lông mọc nhiều và vài sợi bạc. Con cặc ông ỉu xìu, không cương, vì sợ hãi. Ông cầm điện thoại, tay run run bật camera, chụp vài tấm, chọn tấm rõ nét nhất – cả thân cu, đầu khất, hai hòn dái. Ông gửi, rồi nhanh chóng xóa tấm hình trong máy, người đổ mồ hôi hột vì sợ hãi, không thể tin mình lại làm những việc này. Ông thì thầm một mình: "Trời ơi... mình đang làm gì thế này... nhục nhã quá..." Ông rửa tay, rửa mặt, cố bình tĩnh trước khi ra ngoài ăn tiếp với vợ.
Nhưng le lói trong thầy Sơn, trong cái sự lén lút và hành động bị ép buộc này, nội tâm lại có chút kích thích. Cảm giác tội lỗi, bị thống trị từ xa, khiến con cặc ông hơi giật giật khi ông kéo quần lên. Nó vẫn còn bị sự sợ sệt lấn át, nhưng nó đã bắt đầu nhen nhóm – một tò mò lạ lùng về thằng nhóc 17 tuổi đang kéo ông vào thế giới biến thái này.
Thành nhận được tấm hình, nằm trên giường, vô thức mân mê dương vật của mình qua lớp quần. Cậu zoom vào hình, nhìn con cặc thầy với đồi mồi, gân guốc, hai hòn dái to, lông dày. "Hay ho thật, thầy ơi," cậu lẩm bẩm, con cặc cậu cương cứng tức thì, 12,5 cm đỏ tươi, đầu khất rỉ dâm thủy. Sẵn không có ai ở nhà – Thành cởi sạch đồ trên người để tiện sục cặc. Cậu kéo áo sơ mi qua đầu, cởi dây nịt, tụt quần tây và quần lót xuống, nằm trần truồng trên giường, cơ thể săn chắc 1m70 bóng loáng dưới ánh đèn ngủ.
Cậu bắt đầu vuốt ve, mơn trớn dương vật cương cứng của mình. Ngón tay thon dài siết chặt thân cu gân guốc, vuốt lên xuống chậm rãi. Thành xoa đầu cặc giờ đây căng cứng, rỉ đầy dâm thủy giờ đây như chất bôi trơn tự nhiên. Cậu vừa sục cặc vừa nhìn tấm hình mà thầy Sơn chụp con cặc gửi cho Thành, rên rỉ theo từng nhịp: "Ối... thầy ơi... con cặc thầy to thế... em muốn bú... em muốn đụ thầy..." Cậu tăng tốc, tay sục mạnh, hông nhổm lên, hai hòn dái to đùng đập vào đùi. Cậu tưởng tượng thầy Sơn quỳ dưới chân, liếm cặc cậu, van xin "Chủ ơi, đụ con đi". Sau chập hồi mơn trớn, Thành gầm lên, con cặc giật giật, bắn tinh đầy lên bụng – dòng tinh trắng đục, đặc quánh, loang ra trên da bụng săn chắc.
Xong xuôi, cậu thở dốc, nằm ngửa một lúc, rồi chụp lại khoảnh khắc dính đầy tinh dịch trên bụng mình – bụng sáu múi lấp loáng tinh, con cặc vẫn còn giật giật. Cậu gửi thẳng cho thầy Sơn:
**Chủ:** Nhìn này, Con. Em sục cặc nhìn cặc thầy, bắn đầy bụng. Ngon chưa?
Thầy Sơn, lúc này đang ngồi xem tivi với vợ, điện thoại rung. Ông lén mở, thấy tấm hình, vô cùng chấn động và e sợ. Mặt ông đỏ gay, tim đập thình thịch: "Trời ơi... thằng nhóc... nó làm gì thế này..." Vợ ông hỏi: "Anh sao vậy? Mặt đỏ thế?" Ông gượng cười: "Không... không sao... tin nhắn công việc." Ông tắt màn hình, nhưng hình ảnh bụng Thành dính tinh cứ ám ảnh. Tuy nhiên, cảm giác tò mò và một chút kích thích tội lỗi bắt đầu lấn át sự rụt rè ban đầu. Ông bắt đầu tò mò hơn về cậu học trò của mình, về thế giới biến thái mà Thành đang kéo ông vào. "Nó... nó gay thật sao? Và mình... mình sao lại thấy lạ lạ thế này..." Ông nghĩ thầm, con cặc trong quần hơi giật giật, dù ông cố kìm nén.
Thành lau sạch bụng, mặc lại quần áo, nằm ngủ ngon lành. Cậu không biết rằng, trò chơi từ xa này đã khơi dậy một ngọn lửa nhỏ trong thầy Sơn – ngọn lửa tò mò, kích thích, sẽ dần cháy lớn hơn.
Còn thầy Sơn, ông nằm bên vợ, mắt mở trừng trừng trong bóng tối, đầu óc hỗn loạn. Ông lén cầm điện thoại, mở lại tấm hình bụng Thành dính tinh, nhìn một lúc, rồi xóa. Nhưng hình ảnh ấy in sâu, khiến ông tự hỏi: "Mình... mình đang bị gì vậy?"
Đêm ấy, cả hai đều mất ngủ, nhưng vì những lý do khác nhau. Thành mơ về những trò chơi mới, thầy Sơn mơ về một thế giới lạ lùng mà ông chưa từng biết.
Bình luận