Chương 14: Cảm Giác Là Lạ

Buổi chiều thứ Hai, khi tiếng chuông tan trường vang vọng qua hành lang vắng tanh của THPT, thầy Sơn vẫn ngồi chết lặng trong phòng làm việc. Cánh cửa gỗ lim nặng trịch khép chặt, khóa chốt cẩn thận, như một lớp khiên mỏng manh che chắn ông khỏi thế giới bên ngoài. Ánh nắng vàng vọtlọt qua rèm cửa sổ, rọi lên bàn gỗ bóng loáng, nơi những tập hồ sơ học sinh nằm ngổn ngang, và chiếc vòng cổ chó da đen mà Thành vừa đeo cho ông giờ đây nằm lăn lóc như một món đồ chơi bị vứt bỏ. Thầy Sơn, với mái tóc đen pha bạc hơi hói ở đỉnh đầu, cặp kính gọng kim loại trễ xuống sống mũi, ngồi phịch trên ghế da, tay run run cầm lấy vòng cổ. Ngón tay ông – những ngón tay chai sần vì cầm phấn viết bảng bao năm – chạm vào khóa kim loại lạnh ngắt, cảm giác như một dòng điện chạy dọc sống lưng.

Hơi thở dồn dập từ lúc nãy vẫn còn vương trong ngực ông, như một cơn bão không chịu tan. Ông nhắm mắt, và ký ức ùa về rõ mồn một: Thành ngồi dạng chân trên sofa, áo sơ mi trắng tuột xuống vai, lộ ra cơ ngực săn chắc của thằng nhóc 17 tuổi. Ông quỳ dưới chân cậu, cổ siết chặt bởi vòng cổ chó, dây xích kéo giật, miệng ngậm núm vú hồng hào của cậu, bú mút ngấu nghiến như con nghiện. Rồi tay ông lần xuống, sục con cặc mình, bắn tinh đầy sàn. Và cuối cùng, Thành bắn tinh đầy tay ông, rồi dụi bàn tay dính nhớp ấy vào mặt ông, nụ cười khinh bỉ khoái trá: "Liếm sạch đi, Con. Tinh Chủ ngon lắm." Ông đã liếm, vị tanh nồng chua chát tràn đầy miệng, khiến ông run rẩy vì nhục nhã. "Thầy là chó của em," giọng Thành vang vọng trong đầu ông, khiến tim ông đập loạn như trống trận.

"Trời ơi... sao mình lại thế này..." thầy Sơn thì thầm, tay siết chặt vòng cổ đến mức da tay trắng bệch. Một cảm giác nhục nhã tột cùng trào lên, như dao cắt vào tim gan. Ông là Hiệu trưởng, người đàn ông 55 tuổi, uy quyền, nghiêm nghị, luôn nhắc "Kỷ luật là sức mạnh" với học sinh. Vậy mà giờ đây, ông quỳ dưới chân một thằng nhóc lớp 12, đeo xích chó, bú vú nó, hứng tinh nó vào tay. Nhục nhã đến mức ông muốn khóc, muốn đấm vào mặt mình. Nhưng kỳ lạ thay, giữa ngực ông lại chớm lên một đốm lửa nóng râm ran, lan xuống bụng dưới, rồi đọng lại ở háng. Con cặc ông, cái vật 12 cm gân guốc đồi mồi, đầu khất thâm, hai hòn dái to lông dày bạc, bắt đầu cương lên trong quần tây, cọ vào vải khiến ông rùng mình.

Cứ thế, tay ông không kiềm chế được mà tuột xuống nắn nhẹ vật cứng đang căng phồng dưới lớp vải tây. Ngón tay chạm vào qua lớp quần, cảm giác nóng hổi khiến ông thở dốc. "Không... không được... mình đang làm gì..." ông lẩm bẩm, nhưng tay vẫn siết nhẹ, vuốt ve dọc thân cu. Con cặc đã xìu sau khi xuất tinh lúc nãy ở phòng với Thành lại sôi sục cứng lại chỉ bằng ký ức về hơi thở cậu phả vào tai ông lúc ra lệnh: "Bú mạnh nữa đi, Con. Chủ sướng lắm." Mùi tinh dịch chua nồng đặc trưng của tuổi trẻ vẫn ám trên đầu ngón tay dù đã rửa kỹ bằng xà phòng. Ông đưa tay lên mũi, ngửi ngửi, mùi tanh hăng khiến con cặc giật giật mạnh hơn. Thầy tự hỏi điều gì đã khiến một hiệu trưởng đáng kính như mình run rẩy vì khoái cảm khi bị học sinh trói cổ? "Thành... mày đã làm gì tao..." ông thì thầm, giọng khàn đặc đầy dục vọng tội lỗi.

Thầy Sơn đóng chặt cửa phòng làm việc bằng âm thanh khô khốc của chốt xoay, rồi bật khóa hai lớp để chắc chắn không ai vào. Đèn không bật, ông chỉ muốn chìm vào bóng tối với cảm giác nhục nhã đang thiêu đốt ngực. Ông ngồi phịch xuống ghế da, tay lần mò thắt lưng da tối màu, giật phắt ra với tiếng "cạch" vang vọng trong phòng im lặng. Khuy quần tây đen bung ra, khóa kéo tụt xuống, ông kéo phăng cả quần tây và quần lót xuống tận đầu gối. Cái quần boxer bằng cotton vướng lại một giây trước khi lộ ra con cặc đang đỏ tươi từng giây vì ham muốn – thân cu gân guốc nổi rõ, đồi mồi lấm tấm như dấu vết thời gian, đầu khất thâm bóng loáng dâm thủy rỉ ra. Hai hòn dái to đùng treo lủng lẳng, lông mọc dày với vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ. Mùi đàn ông đậm đặc và nồng nàn xông lên trong không khí tĩnh lặng, mùi mồ hôi trộn lẫn tinh dịch còn vương từ buổi sáng.

Tay trái nắm chặt phần đuôi con cặc, ngón cái trái dụi vào rãnh đầu khất đến mức ông phải nghiến răng kìm tiếng rên. "Ối... đau... nhưng sướng..." ông rên khe khẽ, cảm giác tê dại lan từ đầu khất xuống tận hòn dái. Tay phải quờ xuống hai hòn dái nặng trĩu đầy lông bạc, vuốt ve bằng động tác quen thuộc của hàng chục năm tự sướng vội vã trong nhà vệ sinh trường học, khi áp lực công việc dồn nén. Nhưng lần này khác hẳn. Lần này ông nhìn thấu đồng tử của chính mình trong gương tủ áo bên tường: má đỏ bừng, môi mím chặt, đầu gối chực khuỵu xuống sàn gỗ vì khoái cảm dâng trào. Tiếng rên không thể nhịn được nữa – một âm thanh ọ ẹ khàn đục – thoát ra khi hình ảnh Thành đang đứng trên cao nhìn xuống ông bằng ánh mắt chế giễu hiện lên trong đầu. "Ngoan lắm, đồ chó ngu," giọng cậu ta như rót thẳng vào tai khiến thân cu giật giật từng đợt trong tay ông. "Mày là nô lệ của tao, bú vú tao đi, sục cặc mày đi, bắn tinh đầy sàn đi." Những lời ấy, dù chỉ là tưởng tượng, khiến ông sục mạnh hơn, tay siết chặt, lên xuống nhanh như piston.

Cơn cực khoái trào lên không hề báo trước, như một cơn sóng thần ập đến từ đáy biển dục vọng. Thầy Sơn ngửa mặt lên trần nhà, cằm run rẩy giữa những tiếng rên sướng đớn đau: "Ừ... ừa... Thành... đụ con đi... con là chó của..." Những tia tinh trùng đặc sệt tuôn ra như suối nước nóng quánh, bắn tung tóe lên vùng bụng bia đầy đồi mồi và cả phần rốn lõm sâu. Dòng tinh trắng đục loang ra trên da bụng phệ, vài tia văng lên ngực lông lá lưa thưa, nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Thầy Sơn thở hổn hển, tay vẫn siết con cặc giật giật, nhìn xuống lớp tinh dịch nhờn nhớp trên da mình. Ngón tay trỏ chạm vào – còn nóng hổi, dính nhớp – và ông không hiểu nổi tại sao lại đưa nó lên miệng liếm thử. Vị mặn chát, tanh hăng của tuổi già khiến ông nhắm nghiền mắt lại trong một khoái cảm cấm kỵ, lưỡi liếm láp ngón tay như đang nếm mật ngọt. "Ngon... tanh quá... nhưng sao sướng thế..." ông thì thầm, con cặc chỉ xìu xuống một nửa, vẫn đẫm chất nhờn và căng cứng như đang chờ đợi điều gì lớn hơn, như chờ Thành quay lại, giật xích, ra lệnh tiếp.

Trong tiếng chuông vào lớp vang lên từ hành lang – tiếng chuông báo hiệu học sinh bắt đầu tụ tập – thầy Sơn lần mò chiếc khăn giấy trên bàn để lau đi bằng chứng của sự đồi bại mới chớm. Ông chà xát mạnh bụng, lau sạch tinh trùng loang lổ, rồi kéo quần lên, cài khuy, thắt lưng. Nhưng những đốm sáng nhảy múa khi ông nhắm mắt lại không phải là hình ảnh vợ ông dịu dàng hay chăm sóc bonsai trong vườn, hay con cái trưởng thành gọi điện hỏi han. Đó là chiếc vòng cổ bằng da đen với tiếng lách cách của khóa kim loại, là nụ cười khinh bỉ của Thành, là cảm giác con cặc ông cương cứng khi quỳ dưới chân cậu. "Mình... mình đang bị gì vậy? Sao lại sướng khi nhục nhã thế này?" ông tự hỏi, tay vuốt ve cổ – nơi vòng cổ vừa siết – cảm giác da rát bỏng vẫn còn. Ông đứng dậy, đẩy kính lên mũi, khoanh tay trước ngực, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng trong đầu, cơn lửa dục vọng vẫn âm ỉ cháy, chờ ngày bùng nổ.

Buổi chiều hôm ấy, trường học nhộn nhịp với giờ học cuối, nhưng thầy Sơn ngồi trong phòng, đầu óc lang thang. Ông mở ngăn tủ, lấy vòng cổ ra, mân mê, ngón tay chạm vào đinh tán kim loại. "Thành... mày đã làm gì tao?..." ông thì thầm, con cặc lại cương lên trong quần. Cảm giác là lạ – nhục nhã xen khoái cảm – khiến ông sợ hãi, nhưng cũng khiến ông nghiện ngầm. Ông biết, mối quan hệ boss-slave này đang thay đổi ông từ bên trong, và ông... không còn muốn dừng lại.

Thầy Sơn đứng dậy,bước ra hành lang như chưa có gì xảy ra. Nhưng trong lòng "Cảm giác là lạ... nhưng sướng quá..." ông nghĩ, bước chân nặng nề về nhà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...