Chương 15: Tiếng Gọi Thôi Thúc

Buổi tối, căn nhà của thầy Sơn vẫn ấm cúng như mọi ngày, mùi thức ăn từ bếp lan tỏa – canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau luộc giản dị nhưng đậm đà. Ông ngồi tại bàn ăn, đối diện vợ mình, người phụ nữ trung niên dịu dàng với mái tóc búi gọn gàng, đang gắp miếng cá vào chén ông: "Anh ăn đi, hôm nay trông anh mệt mỏi quá." Thầy Sơn gật đầu, cười gượng, cầm đũa gắp miếng cơm nhưng đầu óc lang thang. Ông nghiêm nghị, luôn đẩy kính lên mũi khi suy nghĩ, nhưng dạo này, những cơn suy nghĩ ấy không còn là về công việc trường lớp hay kế hoạch giáo dục nữa. Chúng là những hình ảnh đen tối, nhục nhã, nhưng lạ lùng thay, khiến ông rạo rực.

Điện thoại thầy Sơn chợt rung lên trên mặt kính bàn, tiếng buzz nhẹ nhưng đủ khiến ông giật mình, suýt đánh rơi đũa. Ông liếc vợ, thấy bà đang tập trung vào tivi phát tin tức, rồi lén mở máy. Tin nhắn ngắn gọn từ số giấu tên – cậu biết rõ là Thành: "6h sáng. Vòng cổ đeo sẵn. Chờ tao trong phòng hiệu trưởng." Thầy Sơn hít một hơi sâu khô khốc, cổ họng nghẹn lại như bị siết chặt. Mùi tanh nhẹ từ hạ bộ thoang thoảng trong không khí điều hòa phá tan sự tĩnh lặng – mùi tinh dịch còn vương từ buổi sáng, khi ông thủ dâm nghĩ về Thành, bắn đầy tay, liếm như con nghiện. Ngón tay ông lướt qua phần bụng nơi tinh dịch đã khô nhưng cảm giác nóng rát vẫn như đang cháy âm ỉ. Ký ức về vị mặn chát trên đầu lưỡi khiến ông run người, con cặc trong quần lót lại giật giật, cương lên một chút dù ông cố kìm nén.

Vợ ông hỏi: "Anh sao vậy? Mặt tái nhợt kìa." Ông gượng cười, bỏ điện thoại vào túi: "Không sao em, tin nhắn công việc thôi. Ăn đi." Nhưng ông quên mất việc đang ngồi ăn với vợ mình, đũa cầm lơ lửng, đầu óc bay về phòng Hiệu trưởng buổi sáng, khi Thành giật xích, bắt ông bú vú, sục cặc bắn tinh đầy sàn. "Mày là chó của tao," giọng Thành vang vọng, khiến thầy Sơn đỏ mặt, tay dưới bàn vô thức vuốt ve đũng quần. Bà vợ nhìn ông lạ lùng: "Anh hôm nay lạ lắm, ăn đi chứ." Ông gật đầu, gắp miếng cá, nhưng vị cá chua ngọt giờ đây lẫn với vị tanh tưởng tượng trong miệng, khiến ông nuốt nghẹn.

Đêm ấy, thầy Sơn nằm bên vợ, mắt mở trừng trừng trong bóng tối. Bà ngủ say, tiếng thở đều đặn, nhưng ông thì không. Ông lén cầm điện thoại, mở tin nhắn từ Thành, đọc lại: "Vòng cổ đeo sẵn. Chờ tao." Con cặc ông cương lên, tay lần xuống sục nhẹ, rên khe khẽ.

Sáng mai , khi trường còn ngập trong sương mù và tiếng chim chuyền cành lảnh lót từ những tán me già ngoài cổng, thầy Sơn dậy từ 5 giờ. Ông tắm nước lạnh, cố xua tan cơn mệt mỏi, mặc áo sơ mi tay ngắn màu nhạt, quần tây màu tối, giày tây đen bóng – bộ đồ thoải mái, nhưng hôm nay ông biết sẽ không thoải mái. Ông đứng trước tủ khóa cá nhân trong phòng ngủ, hai tay run rẩy mở ngăn kéo bí mật. Chiếc vòng cổ da đen lạnh ngắt khi ông nhấc lên, khóa kim loại va vào nhau phát ra âm thanh khô khốc làm tim ông thót lại. Da gáy nổi gai khi ông tự mở khóa và đóng vòng cổ vào cổ mình. Tiếng khóa "tách" vang lên trong phòng trống như một tuyên ngôn đầu hàng. Vòng cổ siết nhẹ vào yết hầu, áp lực nhắc nhở ông vị trí của mình – một con chó chờ chủ. Thầy Sơn nhắm nghiền mắt lại để cảm nhận sự tê rần lan từ cổ xuống ngực. Nóng ran, rạo rực, con cặc ông cương lên trong quần lót, hai hòn dái co thắt lại. Chưa bao giờ chiếc dây nịt da ông đeo hàng ngày lại cảm thấy nặng nề như thế - vật dụng này hoàn toàn khác. Nó không phải thắt lưng, mà là biểu tượng nhục nhã, nhưng lạ thay, khiến ông sướng run. Ông vuốt ve vòng cổ, thì thầm: "Chủ... con đeo rồi... con chờ Chủ..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...