Chương 17: Con chó già
Sương mù buổi sáng chưa tan hết khi Thành đạp xe vào cổng trường, chiếc balo nặng trĩu đề cương Sinh học đè lên vai gầy. Nhịp thở gấp – không phải vì vội vàng, mà vì công thức phân bào chưa thuộc hết vẫn quay cuồng trong đầu. Bước vào lớp học trống không, cậu mở tập, nhưng mắt vô thức liếc về điện thoại đặt trên bàn. Những ngày ôn thi cuồng nhiệt đã khiến cậu im lặng với thầy Sơn. Giờ, đã đến lúc nhắc ông nhớ vị trí của mình. Ngón tay lướt nhanh: "5h chiều. Phòng hiệu trưởng. Có việc." Đoạn tin ngắn gọn như một mệnh lệnh, gửi đi trước khi tiếng trống vào lớp vang lên.
Ở phòng làm việc bên kia sân trường, tiếng *ting* trên điện thoại khiến thầy Sơn giật thót. Áo sơ mi nhăn nhúm sau một đêm trằn trọc, ông vội với lấy máy. Ánh mắt đen quầng mở to khi nhìn thấy cái tên "Chủ" hiển thị. Tim ông đập thình thịch như trống đánh ngực. Ngón tay đồi mồi run run mở tin nhắn, đọc đi đọc lại hai dòng ngắn ngủi. Một tiếng thở dài rũ rượi, nhưng không phải mệt mỏi – đó là tiếng thở của kẻ chết khát vừa tìm thấy nguồn nước. "Chủ nhớ tới con rồi... con thèm cặc Chủ lắm rồi..." giọng ông khẽ rên lên, môi khô nứt nẻ bật ra nụ cười gượng gạo. Khắp người ông rần rần như có kiến bò, hai hòn dái to nặng trĩu căng cứng đột ngột trong lớp quần tây chật, dâm thủy rỉ ra thấm ướt lớp lót boxer cũ kỹ. Ông đứng dậy đi quanh bàn, cố nén cảm giác phấn khích đang trào dâng, tay vô thức vuốt ve con cặc cương ngắc qua lớp vải: "Chủ ơi... con chó già này sắp bắn tinh chỉ vì tin nhắn của Chủ rồi..." Chiều nay. Chỉ vài tiếng nữa thôi.
Giờ ra chơi vang lên như cứu rỗi. Thành bước ra hành lang đầy nắng, tiếng cười nói học trò òa vào tai. Cậu không nhìn đám bạn đang đuổi nhau, chỉ chọn góc khuất gần gốc cây già. Cặp kính đen phản chiếu ánh mặt trời khi ngón tay thon gọn lướt nhanh trên màn hình. Cậu nhíu mày nhẹ: đề cương Sinh học mới học được phân nửa, nhưng việc này quan trọng hơn. Thao tác dứt khoát, một đoạn tin nhắn mới gửi đi: "Mang theo đồ chơi đặc biệt thầy biết đấy. Im lặng. Và nhớ cạo sạch lông mu trước, tao muốn thấy hai hòn dái đồi mồi của mày bóng loáng như trứng gà bóc." Không chờ hồi âm, cậu tắt máy bỏ vào túi. Mùi bụi đường và mồ hôi học sinh quện vào nhau trong nắng gắt. Thành nhìn bóng mình đổ dài trên nền gạch, đầu lơ đãng đếm nhẩm, nhưng hình ảnh thầy Sơn phục tùng trong phòng hiệu trưởng lại xen vào – ông quỳ mỏm, liếm sandal dính bùn, rên rỉ "Chủ... con là chó đẻ của Chủ...". Cậu hít sâu, khóe miệng nhếch lên một phần tư hờ hững trước nỗi khát khao thầm kín của ông thầy, con cặc cậu hơi cương lên trong quần đồng phục chật.
Tin nhắn đến khi thầy Sơn đang ngồi bất động nhìn đồng hồ trên tường tích tắc chậm chạp. Ông hốt hoảng giật điện thoại, mặt tái đi một giây rồi bừng đỏ như bị đốt. Đồ chơi đặc biệt... Ông biết quá rõ: chiếc vòng cổ da đã cất trong ngăn kéo khóa kín suốt mấy ngày qua, cái vật dụng nhục nhã nhưng khiến ông mơ tưởng mỗi đêm. Tay ông run bần bật rời ghế, vội mở ngăn tủ thấp nhất. Ngón tay chạm vào lớp da thô ráp ẩm mốc, ký ức về cảm giác kim loại ghì chặt cổ khiến ông rên khẽ: "Ừ... con sẽ cạo sạch lông mu... để Chủ nắn hai hòn dái con cho đã...". Ông vội vàng nhét nó vào túi áo giấy bên trong, trái tim đập loạn xạ như sợ ai nhìn thấy. Mồ hôi lạnh túa ra sau gáy, nhưng một niềm vui kinh tởm khiến ông mím chặt môi để khỏi cười lớn, tay lén sục nhẹ con cặc qua quần: "Chủ muốn con bóng loáng... con sẽ làm chó sạch sẽ cho Chủ hành...". Ông nhìn qua cửa kính mờ – bóng Thành ngoài sân đang lướt qua như một vị chúa tể bất khả xâm phạm.
Bình luận