Chương 4: Lệnh Chủ Nhân Đầu Tiên

Căn phòng Hiệu trưởng vẫn còn vương mùi gỗ lim cũ, mùi cà phê đen thầy Sơn uống mỗi sáng, và giờ đây, mùi mồ hôi lo âu của một người đàn ông đang quỳ dưới chân cậu học trò 17 tuổi. Ánh đèn huỳnh quang trắng lạnh chiếu thẳng xuống sàn gạch hoa, phản chiếu bóng thầy Sơn – cái bóng co ro, run rẩy, không còn là bóng dáng uy quyền thường ngày. Thành đứng đó, đôi sandal quai hậu đen bóng đặt vững chãi, balo vẫn đeo lệch một bên vai. Cậu lau kính gọng đen lần nữa – thói quen khi phấn khích – rồi nhìn xuống thầy Sơn, ánh mắt sáng rực sau cặp kính.

Thầy Sơn quỳ đó, đầu cúi thấp, mái tóc đen pha bạc rối bù, cặp kính gọng kim loại trễ xuống sống mũi. Thân hình thầy – 1m68, bụng bia hơi phệ, nhưng vẫn săn chắc – giờ đây co ro như một con chó bị đánh bại. Thầy không nói gì, chỉ quỳ đó, im lặng, hai tay buông thõng. Thành cảm thấy một luồng khoái cảm quyền lực chạy dọc cơ thể, từ đầu ngón tay xuống tận hạ bộ. Con cặc cậu cương cứng tức thì, 12,5 cm gân guốc, đầu khất đỏ tươi, hai hòn dái to đùng căng tức trong quần tây xanh đậm. Sự nhút nhát thường ngày biến mất, thay vào đó là vẻ đắc ý và lạnh lùng. Cậu biết rõ đây là lúc phải thiết lập lại trật tự.

"Được rồi, thưa thầy Sơn," Thành nói, giọng điệu vẫn giữ vẻ lịch sự bên ngoài, nhưng ẩn chứa sự uy hiếp sắc lạnh. "Mọi chuyện sẽ được giữ bí mật. Nhưng thầy phải làm theo những quy tắc mới."

Thầy Sơn ngẩng lên một chút, đôi mắt sau cặp kính mở to, hoảng loạn. Thầy nuốt khan, cổ họng chuyển động lên xuống. Thành dừng lại, tận hưởng vẻ mặt căng thẳng của thầy. Cậu bước lại gần, đôi giày sandal cạch cạch trên sàn, rồi cúi xuống, thì thầm vào tai thầy:

"Khi chúng ta ở nơi công cộng, ở trường hay có mặt người khác, thầy vẫn là Hiệu trưởng Sơn đáng kính của em. Chúng ta xưng hô thầy – trò bình thường. Hiểu chưa?"

Thầy Sơn gật đầu lia lịa, giọng khàn khàn: "Hiểu... hiểu..."

Thành cười nhạt, đứng thẳng dậy, tay đút túi quần. Cậu tiếp tục, giọng nhỏ nhưng sắc:

"Nhưng khi chỉ có hai người, thầy phải gọi em là Chủ. Và thầy phải tự xưng là Con."

Khuôn mặt thầy Sơn lập tức hiện lên một tia nhục nhã. Thầy – người đàn ông 55 tuổi, coi trọng kỷ luật và truyền thống, người từng từ giáo viên bộ môn lên làm Hiệu trưởng, người luôn nhắc nhở "Tiên học lễ, hậu học văn" – giờ đây phải xưng "Con" với một thằng nhóc 17 tuổi. Thầy đỏ mặt, tai đỏ gay, hai tay siết chặt thành ghế. Thầy lẩm bẩm, giọng run run:

"Con... con hiểu, Chủ..."

Thành đắc ý. Cậu cảm thấy con cặc mình giật giật trong quần, hai hòn dái to đùng cọ vào vải. Cậu cúi xuống, dùng ngón tay thon dài nựng nhẹ vào má thầy Sơn – cái má hơi phúng phính, lún phún râu bạc. Thầy Sơn giật mình, nhưng không dám đẩy ra. Thành xoa xoa đầu thầy, vuốt mái tóc đen pha bạc như đang chơi đùa với một thú cưng.

"Ngoan lắm, Con," Thành thì thầm, giọng ngọt ngào nhưng đầy quyền lực. "Bữa nay đủ rồi. Nhưng còn một việc nữa."

Cậu rút điện thoại từ balo, mở Zalo, đưa màn hình sát mặt thầy Sơn. "Thầy add Zalo của em. Tất cả những cuộc trò chuyện riêng tư của chúng ta, kể cả khi chat, thầy phải xưng Chủ – Con. Hiểu chưa?"

Thầy Sơn run rẩy, tay thầy cầm điện thoại, ngón tay lóng ngóng tìm kiếm. Thầy mở Zalo, quét mã QR của Thành. Màn hình hiện lên: "Hiệu trưởng Sơn đã thêm bạn." Thành cười nhạt, gửi tin nhắn đầu tiên:

**Chủ:** Con đang quỳ dưới chân Chủ. Gõ lại: "Con đang quỳ dưới chân Chủ."

Thầy Sơn nhìn tin nhắn, mặt tái mét. Thầy gõ, tay run run:

**Con:** Con đang quỳ dưới chân Chủ.

Thành cười lớn, vỗ nhẹ lên đầu thầy: "Tốt. Từ giờ, thầy là Con của em. Mọi lúc, mọi nơi, khi chỉ có hai ta."

Thầy Sơn cúi đầu, không đáp. Thành đứng dậy, nhìn đồng hồ treo tường. Đã 5 giờ 30 chiều, trời ngả tối, hành lang ngoài kia chắc chắn vắng tanh. Cậu không muốn về trễ, cha mẹ ở nhà sẽ la. Cậu đeo balo, lau kính lần cuối, rồi nói:

"Bye bye, Con. Mai gặp lại."

Cậu bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại. Tiếng "cạch" vang lên, để lại thầy Sơn một mình trong căn phòng làm việc, chết trân vì xấu hổ. Thành bước nhanh trên hành lang, đôi sandal cạch cạch, nụ cười nhạt trên môi. Mối quan hệ biến thái và chiếm hữu của họ đã chính thức bắt đầu.

---

Về đến nhà ở Bình Thạnh, trời đã tối mịt. Thành mở cửa, căn phòng 12 mét vuông vẫn như cũ: giường đơn, bàn học, quạt máy kêu rè rè. Cậu vứt balo xuống sàn, nằm ngửa trên giường, tay gác lên trán. Trong đầu cậu, hình ảnh thầy Sơn quỳ dưới chân mình cứ lặp đi lặp lại. Con cặc cậu lại cương cứng, nhưng cậu không thủ dâm. Cậu thích cảm giác này – cảm giác quyền lực, cảm giác thống trị.

Cậu mở Zalo, gửi tin nhắn:

**Chủ:** Con đang làm gì?

Thầy Sơn trả lời ngay:

**Con:** Con đang ở nhà, Chủ. Con... con đang suy nghĩ.

**Chủ:** Suy nghĩ gì?

**Con:** Con... con xấu hổ, Chủ. Nhưng con sẽ làm theo lời Chủ. Chỉ cần Chủ đừng tiết lộ bí mật của con.

Thành cười nhạt, gõ:

**Chủ:** Tốt. Mai đến trường sớm. Hiểu chưa?

**Con:** Dạ, con hiểu, Chủ.

Thành tắt điện thoại, nằm ngửa trên giường. Đêm khuya, tiếng xe máy ngoài đường vẫn rầm rầm. Cậu nhắm mắt, mơ về ngày mai, về những trò chơi bệnh hoạn mà cậu sẽ hành hạ thầy Sơn. Cậu sẽ khiến thầy Sơn nghiện, sẽ khiến thầy Sơn cầu xin, sẽ khiến thầy Sơn trở thành nô lệ thực sự của cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...